CHƯƠNG 1

588 0
bởi

Ngươi có hay không tín nhiệm một người như thế, có thể đem tất cả bản thân giao phó cho y, không hề giữ lại cái gì.

Y biết toàn bộ mọi thứ thuộc về ngươi, bao gồm cả những bí ẩn không thể cho ai biết cùng những thầm kín trong quá khứ.

Y là hải đăng lúc ngươi mê mang, là ngọn đèn lúc ngươi cô tịch trên thuyền chài, là lá chắn lúc ngươi sợ hãi, là thanh kiếm lúc ngươi kiệt ngạo.

Y như linh khí của biển cả, khiến ngươi trầm mê, cũng khiến ngươi thần phục.

***

Bóng đêm yên tĩnh, sao đêm lộng lẫy. Bức màn lụa trắng bị gió nhẹ nhàng thổi bay, bờ cát được sóng biển ôn nhu vỗ về. Cạnh cửa sổ sát đất, hai chiếc ly trống rỗng đặt trên quầy bar, thành ly còn lưu lại ánh rượu vang đỏ thẫm.

Trên chiếc giường Âu cực lớn, một nam nhân cả người trần trụi đem thân thể mở rộng thành hình chữ đại. Nhìn kỹ mới thấy tay chân cậu bị vòng da cố định ở bốn chân giường. Trên thân thể phủ đầy ngân ấn đỏ tươi. Đó là dấu vết bị vật mảnh dài quật lên, một số nơi thậm chí đã rỉ máu, khiến cho làn da trắng nõn lộ vẻ yêu mị và mê hoặc. Cậu có gương mặt trẻ tuổi, sống mũi cao khiến hình dáng càng thêm gợi cảm. Lúc này, cậu đang nhắm mắt thở dốc, lồng ngực phủ đầy hồng ngân đang kịch liệt phập phồng.

Một đôi tay di chuyển trên người cậu, đại lực vuốt ve cùng xoa nắn khiến cho toàn bộ cảnh tượng sắc dục hiện ra rõ rệt. Nam nhân bị trói chặt căn bản không có năng lực phản kháng, chỉ có thể để đôi tay kia tùy ý đụng chạm bất cứ vị trí nào trên người mình. Thời điểm đôi tay kia di chuyển xuống hạ thân, cậu mở mắt:

“Đủ rồi!”

Thanh âm cậu trong trẻo nhưng lạnh lùng, tựa như màu sắc con ngươi cậu vậy, không có nửa điểm bị nhiễm sắc thái tình dục. Gã nam nhân đang đùa nghịch trên thân thể cậu giật mình, hỏi: “Cậu muốn dừng?”. Mặt cậu không thay đổi nhìn trần nhà, nói: ” Trình độ của anh không đủ khiến tơi hưng phấn, tôi không thể tiếp tục lãng phí thời gian.”

Lời nói hiển nhiên đã khiến gã nam nhân tức giận, mặt gã âm trầm. Gã trở mình xuống giường, cởi bỏ trói buộc ở chân giường cho cậu, sau đó đem roi da trên tay đặt xuống tủ đầu giường. Trước khi chuẩn bị ra khỏi cửa, gã mang theo chút trào phúng bỏ lại một câu: “Đến tột cùng là trình độ của tôi không đủ hay Cung thiếu rất khó hưng phấn?”

Cung Tuấn vẫn như trước nằm thành hình chữ đại trên giường, không buồn di chuyển, mi tâm nhăn lại thành một đường, có chút chán ghét khép lại ánh mắt.

Không sai!

Vấn đề là ở chỗ cậu.

Hồi bé cậu từng gặp phải vài chuyện không hay khiến bây giờ cậu vẫn không thể chấp nhận loại quan hệ này với người khác phái. Ba của cậu Cung Tứ kết hôn với mẹ cậu Chu Giai cũng chỉ vì lợi ích của gia tộc, hai chữ “vợ chồng” cũng chỉ là trên danh nghĩa. Sau khi kết hơn, hai người họ ở chung cũng vô cũng lãnh đạm. Việc hạ sinh cậu cũng chỉ xem như hoàn thành nhiệm vụ nối dõi tông đường.

Chu Giai đam mê du lịch, thời gian ở ngoài còn lâu hơn thời gian ở nhà. Mà Cung Tứ lại thường xuyên mang nhiều loại phụ nữ về nhà. Điều này khiến cho cậu vừa mới tám tuổi đã phải chứng kiến cảnh ba mình đem một người phụ nữ xa lạ đặt trên bệ cửa sổ mây mưa. Cậu còn nhớ lúc đó mình đã hoảng sợ đến mức cả người cứng nhắc. Có lẽ vì vậy mà đến giờ, sự va chạm nhục thể với người khác phái kiểu này luôn khiến cậu buồn nôn.

Lớn lên, cậu phát hiện chính mình đối với phụ nữ không hề có dục vọng. Dù cậu từng kết giao bạn gái với ý muốn không chỉ một lần phá tan loại xiềng xích tinh thần này. Thế nhưng vẫn không thành công. Sau này, cậu thử tìm bác sĩ tâm lý kết hợp dùng thuốc cùng các phương pháp chữa bệnh khác nhau. Nhưng cuối cùng đều thất bại. Đối mặt với các nữ nhân phong tình vạn chủng, cậu thậm chí thấy cương còn khó khăn.

Dẫn cậu vào giới đồng tính là một người họ Lưu giàu có. Khi đó, việc kinh doanh ăn uống của Cung Tứ đã phát triển từ Nam ra Bắc, thân thế gia đình đột ngột giàu lên. Cung Tuấn đang học năm thứ hai đại học cũng bắt đầu bước vào cánh cửa của hội con nhà giàu “phú nhị đại”, hưởng thụ những cuộc tụ họp xa hoa giàu có. Nhưng khi thấy những vị công tử này có rất nhiều cách chơi đùa mà Cung Tuấn căn bản không tiếp thu nổi. Sau dần cũng không tham gia.

Tuy nhiên, trong mớ những kẻ đó, cậu quen với Lưu Cảnh. Cậu ta là một người thẳng thắn, dễ gần. Cậu ta là công nên bên người thường xuyên xuất hiện các nam tử xinh đẹp. Càng chơi lại càng thấy thân thiết, mối quan hệ cũng dần trở nên quen thuộc. Lưu Cảnh thấy cậu không có hứng thú với nữ nhân, liền đơn giản dụ cậu thử nam nhân, còn thập phần rộng lượng đem nam hài lông mi thật dài bên cạnh mình đưa cho cậu qua đêm.

Một đêm kia, đối phương chủ động khiến Cung Tuấn lần đầu tiên cảm giác được kích thích. Cậu lăn qua lăn lại rồi ép buộc một đêm, thiếu chút nữa đem hài tử lông mi dài kia lộng hư. Ngày hôm sau đem người trả lại cho Lưu Cảnh, cậu đỏ mặt liên tục giải thích. Lưu Cảnh cười ha ha, vỗ bờ vai cậu kêu lần sau đừng mạnh như vậy. Sau này cũng thường xuyên kêu cậu cùng nhau ngoạn.

Thế nhưng rất nhanh, Cung Tuấn nhận thấy dục vọng chính mình đang không ngừng suy giảm. Cậu thậm chí đối với nam nhân dần dần mất đi hứng thú. Khi đó cậu đã tốt nghiệp đại học, tiến vào công ty của Cung Tứ, từ nhân viên mới, dần đảm đương vị trí quan trọng.

Chân chính khiến cậu thay đổi là trong một lần tụ hội, trên di động của một người nào đó có một đoạn video. Vị này là một thiếu gia vô pháp vô thiên, đem cấp dưới đã mạo phạm hắn ta trói lại bằng dây thừng rồi dùng roi quật. Đã vậy còn quay video cố ý lấy ra khoe.

Dây thừng rắn chắc, nhục thể yếu ớt, vết roi đỏ tươi, cổ họng nức nở.

Sắc mặt Cung Tuấn phiếm hồng ngồi tại chỗ, nhìn nam nhân bị bịt mắt trói chặt trong di động. Bộ phận trầm ngủ giữa hai chân cậu bỗng nhiên không thể ức chế mà cứng rắn lên. Buổi tối ngày hôm đó, cậu nằm trên giường căn bản không có biện pháp đi vào giấc ngủ, ảo tưởng bộ dáng chính mình bị trói. Cậu cứ như vậy ảo tưởng đến khoái cảm, sau đó kiệt sức mà phóng thích.

Cậu bắt đầu chủ động tiếp xúc SM, rồi sau đó cậu phát hiện chính mình càng ngày càng khát cầu thủ đoạn kịch liệt hơn, càng ngày càng ỷ lại vào cảm giác đau đớn để đạt được khoái cảm. Cậu bắt đầu sụp đổ. Cậu cảm thấy mình giống như một quái vật, một tên biến thái, cần ngược đãi mới có thể giải thoát được dục vọng ghê tởm. Cậu bắt đầu thống hận bản thân mình, lại không ngừng ỷ lại vào cảm giác đau đớn, muốn ngừng mà không được.

Giờ phút này Cung Tuấn mỏi mệt không chỉ là thân thể mà càng nhiều hơn là tinh thần. Người vừa rồi rời đi là Lạc Đà. Đây đương nhiên không phải là tên thật, chỉ là danh hiệu trong giới gay của gã. Cung Tuấn cùng gã quan hệ giằng co khoảng nửa năm, thủ đoạn của gã không tồi, ngay từ đầu có thể khiến Cung Tuấn thỏa mãn, nhưng sau này dần mất đi hiệu lực, điều này làm cho cậu thập phần bất đắc dĩ.

Cậu đã bắt đầu đối với cảm giác đau đớn dần dần chết lặng, không thể đến được khoái cảm mà cậu muốn. Cậu lo lắng cứ như vậy cậu sẽ thực sự bất lực.

Cậu cần một cọng rơm cứu mạng.

Một tuần sau, vào lúc chạng vạng tối, cậu xuất hiện ở trước cửa một quán bar nhỏ gần ngoại ô phía Đông thành phố.

Cung Tuấn sinh hoạt nhiều năm tại thành K như vậy. Ngẫu nhiên cũng từng tiếp xúc với nhiều nơi phong nguyệt, thế nhưng cậu lại chưa từng nghe đến nơi này cũng có quán bar. Mặt tiền cửa hàng không lớn, bên trong bài trí cũng bình thường dù cho cậu có thấy trong tủ rượu có còn một ít rượu Tây cao quý. Nhưng một nơi như thế này làm sao có thể có “sinh ý”. Cậu lắc đầu tỏ vẻ khó hiểu.

Hai gã tửu bảo (người hầu rượu) trẻ tuổi miễn cưỡng chờ ở trong quầy bar, thấy cậu đến gần, một người trong đó lại hỏi: “Đến đây làm cái gì?”

Cung Tuấn từ trong túi tây trang lấy ra một tờ giấy nhiều nếp nhăn, trên mặt giấy viết một cái tên, đưa cho Tửu bảo rồi nói: “Tôi tìm hắn ta.”

Tửu bảo cười, mặt mũi thâm sâu nhìn cậu: “Cái này có vẻ không giống tên của một người nha.”

“Tôi biết.” Cậu nhìn ba chữ “Tiểu Bạch Thỏ” trên trang giấy, sắc mặt có chút mất tự nhiên: “Là David giới thiệu tôi đến.”

Tờ giấy này là Lưu Cảnh nhờ người làm ra. Trước đó còn yêu cầu cậu đưa cho một bản báo cáo kiểm tra sức khoẻ vô cùng cặn kẽ. Cụ thể chi tiết cậu ta cũng không nói rõ, chỉ biết là cách mấy tầng quan hệ trung gian mới có được nó. Trên tờ giấy viết tên một người có thể dẫn cậu đi vào một nơi nào đó. Mới đầu cậu còn tưởng Lưu Cảnh đùa dai, đem nó vò nát rồi ném vào thùng rác. Sau này do Lưu Cảnh nhiều lần cam đoan nhất định nơi đó sẽ khiến cậu vui vẻ, cậu mới chịu đến xem.

Tửu bảo hì hì cười: “Chỉ đùa với cậu một chút, xin đi theo tôi.” Nói xong mới từ trong quầy bar đi ra dẫn cậu qua một cánh cửa nhỏ, bên trong là một chiếc thang máy. Gã cầm một tấm thẻ quẹt một chút, cửa thang máy mở liền mở ra. Cung Tuấn và gã cùng nhau đi vào. Tửu bảo ấn sáng phím “Tầng 2”, thang máy chuyển động.

“Cậu gọi là Cung Tuấn phải không?” Tửu bảo bỗng nhiên mở miệng hỏi.

“Đúng.” Cậu không có ý giấu diếm.

“Cậu là lần đầu tiên tới chỗ này, cho nên trước tiên có chút quy củ cần phải nói rõ một chút.” Tửu bảo giương mắt nhìn cậu: “Quên tự giới thiệu, tôi chính là Tiểu Bạch Thỏ, cậu có thể gọi tôi là Rabbit, hoặc là Thỏ.”

Cung Tuấn có chút giật mình, tiện đà cười: “Nga, là giống trong truyện cổ tích sao?”

Thỏ cười cười: “Đúng, tôi là người dẫn đường, tựa như con thỏ trong Alice ở xứ sở thần tiên.” Gã tiếp tục nói: “Cậu cũng có thể đặt cho mình một cái tên, nó sẽ là danh hiệu được sử dụng trong giới của cậu, đương nhiên, nếu cậu không ngại, cũng có thể dùng tên thật.”

Lúc này, thang máy đến, cửa mở ra.

Bên trong rất lớn, ngăn thành rất nhiều gian nhỏ.

“Nơi này là phòng thay quần áo độc lập, chia làm một người dùng, hai người dùng và nhiều người dùng. Cậu có thể đem đồ đạc cá nhân của cậu gửi trong tủ chứa đồ ở kia. Hiện tại mong cậu đem di động của cậu bỏ vào.”

Chờ cậu làm theo sau đó Thỏ mới đưa qua một tấm card màu bạc: “Bảo quản tốt tấm thẻ này, nó nhận dạng thân phận hội viên của cậu”, rồi tiếp tục dẫn cậu lên tầng trên.

Tầng ba là hội trường. Hiện giờ đang có một yến tiệc, trên cao đèn thuỷ tinh trong suốt phát ra ánh sáng long lanh. Trong sảnh, mọi người mặc đủ loại kiểu dáng trang phục, nhìn có chút khoa trương. Mà điều khiến Cung Tuấn khiếp sợ là trong đó có một số người đang quỳ. Mi mục bọn họ buông xuống, lẳng lặng quỳ gối bên cạnh người khác, có mấy thân thể trần trụi, trên cổ còn mang đồ vật giống như hạng quyển. Cung Tuấn đem ánh mắt dừng tại một nam tử đang quỳ, trên mặt cậu mang nửa mặt nạ lông vũ, cậu đem đầu tựa vào đùi một nam nhân cao lớn đang ngồi bên cạnh. Nam nhân cao lớn đem tầm mắt hướng về phía Cung Tuấn.

Thỏ ho nhẹ một tiếng, thấp giọng nói: “Không cần nhìn chằm chằm người khác trong thời gian dài, như vậy thực không lễ phép.”

Cung Tuấn ánh mắt run lên, vội vàng đem tầm mắt thu hồi.

Cậu bắt đầu hiểu rõ đây là nơi nào.

“Tôi tin tưởng cậu hẳn là biết ý nghĩa của BDSM.” Thỏ thanh âm rất nhẹ nhàng êm ái: “Đây là một câu lạc bộ BDSM, chỉ tiếp đãi khách quen, cậu có David đề cử, cho nên tôi mang cậu vào đây. Nhưng này cũng không có nghĩa cậu được phép đem những gì cậu nhìn thấy để lộ ra bên ngoài, nếu cậu làm như vậy, cậu nhất định sẽ hối hận. Điều này cũng bao gồm người giới thiệu cậu tới.” Gã lộ ra khuôn mặt tươi cười vô hại, một chữ lại một chữ nói: “Chân chính hối hận.”

Cung Tuấn gật gật đầu. Tuy cậu cũng không biết câu lạc bộ này thuộc về ai, nhưng mà cậu biết nơi này là địa bàn của ai. Lão đại hắc đạo nào đó lập nghiệp từng đem nơi này làm sào huyệt, sau khi tẩy trắng vẫn chiếm đóng khu vực này. Hội quán có thể xây tại nơi này chắc hẵn cũng có liên quan ít nhiều.

Thỏ dẫn cậu tới nơi đặt đồ ăn. Trên bàn ăn bằng bạc toàn là sơn hào hải vị vô cũng tinh xảo cùng điểm tâm nhiều màu và đồ uống. “Câu lạc bộ này mở cửa thứ bảy và chủ nhật mỗi tuần, buổi tối thứ bảy còn có giảng giải cùng triển lãm. Cậu có thể ở chỗ này nói chuyện phiếm và giao hữu, nếu cậu tìm thấy người cậu ngưỡng mộ trong lòng, là DOM “chi phối giả” hoặc là SUB “phục tùng giả”,cậu có thể trò chuyện cùng bọn họ, cũng có thể lưu lại phương thức liên lạc để ước định thời gian gặp mặt. Thế nhưng chú ý, cậu không thể tự tiện đụng chạm bất cứ người nào đã có khế ước nô lệ.”

“Nô lệ?” Mắt cậu trừng lớn, cậu không có thói quen nghe từ ngữ này.

“Đúng. Cậu hiện tại đã thấy, đang quỳ, đều là nô lệ đã xác lập quan hệ chủ tớ. Bọn họ là SUB, đó là một loại hình thái thần phục. Trong giới SM, SUB thần phục DOM, phục tùng hết thảy chỉ lệnh của DOM. Nhưng đại đa số DOM không yêu cầu SUB đem loại phục tùng này tiếp diễn ra bên ngoài giới, trừ bỏ trường hợp đặc biệt cùng thời gian đặc biệt. Ở nơi khác, bọn họ có thể bình đẳng. Cũng có một số DOM yêu cầu SUB của bọn họ trong trường hợp khác bảo trì loại thần phục này, tỷ như nơi đây.”

Cung Tuấn im lặng nói: “SUB không có quyền cự tuyệt sao?”

“Này nha…… từng cặp “bạn lữ” bất đồng sẽ có phương thức ở chung bất đồng.” Thỏ cười nói: “Tầng hai cùng tầng ba của câu lạc bộ còn có rất nhiều chức năng, cậu có thể đi xem xung quanh. Bất quá cậu không có quyền hạn sử dụng thang máy này, thỉnh sử dụng thang lầu bên kia. Nếu cậu quá ba tháng không xuất hiện ở nơi này, tư cách hội viên tự động hủy bỏ. Tại câu lạc bộ không được sử dụng bạo lực, không được chụp ảnh cùng ghi âm, một khi phát hiện cậu sẽ bị trục xuất khỏi nơi này, đem quyền lợi rất khó có được trong giới của cậu tiêu trừ. Giảng giải của tôi đến đây chấm dứt, mời cậu tùy ý hoạt động.” Nói xong, gã cười, phất phất tay rồi đi.

Cung Tuấn đầu óc có chút buồn bực, lấy một ít đồ ăn, tìm một góc khuất một mình ngồi xuống, yên lặng nhìn hội trường khổng lồ. Ở đây phần lớn bộ phận là nam nhân, không biết là bản chất nó đã như vậy hay là ngoạn loại trò chơi này thì nhóm LES cũng không nguyện ý xuất hiện ở nơi đây.

Cung Tuấn nhìn nhìn tấm card trong tay. Giới BDSM vẫn thực khó hiểu. Đây là nơi mà sự thực toàn bộ giới GAY công nhận. Bọn họ có phương thức và hành động đặc biệt của riêng mình, đem mối quan hệ giữa công cùng thụ chuyển biến thành một loại hình thức ở chung khác. Cho nên bọn họ càng khó hiểu, càng bí mật, và có tiêu chuẩn tiếp thu người mới rất khắc nghiệt. Mà cậu cư nhiên cứ như vậy tỉnh tỉnh mê mê xông vào. Nhìn những hành động kỳ lạ của những người xa lạ, trong mắt cậu tràn đầy mê mang. Cậu không biết cậu muốn tìm đến tột cùng là cái gì, chính bản thân cậu cũng không có được đáp án mong muốn.

“Hắc.”

Thanh âm ngắn gọn hấp dẫn lực chú ý của cậu. Nam nhân mặc một thân quân phục cao cổ màu đen, ngồi đối diện với cậu, trên chân anh ta mang đôi giày bốt cao, trong tay còn có một chiếc roi ngựa. Anh ta ước chừng khoảng ba mươi tuổi, trên mặt mang theo tiếu ý, hỏi: “Cậu không có DOM?”

Cung Tuấn ngẩn người, mới phản ứng lại anh ta đang nói cái gì, mím môi trả trời: “Anh như thế nào biết tôi muốn tìm là DOM mà không phải SUB?”

Nam nhân cười to, lộ ra một miệng răng trắng: “Hiện rõ ràng.”

Cậu có chút tức giận truy vấn: “Anh từ nơi nào nhìn ra?”

“Chỗ nào…… cũng đều nhìn ra được.” Nam nhân cố ý trêu đùa cậu, rướn người qua tới gần: “Từ tiểu nhãn thần kích động của cậu đến tư thái bất an của cậu, bộ dáng nói chuyện của cậu,… thật đáng yêu! Cậu vẫn là người mới đi.”

Cung Tuấn bên tai ửng đỏ, thẹn quá thành giận nói: “Cách xa tôi xa một chút.”

Nam nhân này tựa hồ trời sinh có khí chất để người khác chú ý, ngay khi anh ta ngồi xuống ở đây, Cung Tuấn vẫn cảm giác có rất nhiều ánh mắt tụ tập về phía bọn họ. Còn có một số người đi tới.

“Tôi gọi là Marvin. Cậu bé, có hay không hứng thú thử xem trong tay tôi có cái gì?” Nam nhân nói, giương roi ngựa trong tay: “Nó có thể khiến cậu rất khoái nhạc.”

Cung Tuấn nhíu nhíu mày: “Không có.”

Một bên có người cười khẽ, có người xì xào nói nhỏ, còn có người lại hỏi thăm lai lịch người mới này. Bị chú ý như vậy khiến Cung Tuấn cảm thấy cả người không thoải mái, cậu đứng dậy muốn rời đi, lại bị roi ngựa ngăn cản.

“Cự tuyệt tôi như vậy, tôi sẽ thực thương tâm.” Nam nhân tiếu ý ngâm ngâm nhìn cậu.

“Dùng roi ngăn lại đường đi của người khác là không lễ phép thưa kỵ sĩ tiên sinh.” Ánh mắt của cậu lạnh xuống.

“cậu cũng thế còn gì, khi người khác giới thiệu tên mà không đáp lại cũng tính là không lễ phép đi, tiểu soái ca.” Marvin hiển nhiên không có ý tứ bỏ qua cậu.

“Xin lỗi, tôi không tính toán dùng tên thật, mà tên trong giới vẫn còn chưa nghĩ ra.” Cung Tuấn trả lời vô cùng thẳng thắn.

“Thật đúng là một người thú vị.” Y rút roi ngựa về, nói: “Có thể nói cho tôi biết nguyên nhân không, cậu vì cái gì lại cự tuyệt tôi?”

“Anh có nô lệ không phải sao?” Cung Tuấn nhìn lướt qua nam nhân mang mặt nạ lông vũ đang quỳ tại một góc hẻo lánh cách đó không xa.

“Nguyên lai cậu không tiếp thụ quan hệ 1vsN. Này thật đúng là hao tổn tâm trí.” Marvin nhẹ nhàng gõ roi ngựa trong lòng bàn tay, bỗng nhiên cười: “Tôi có thể đề cử cho cậu một DOM rất tốt, hiện tại bên cạnh anh ta không có SUB, kỹ thuật của anh ta rất tốt hơn nữa còn có lòng bao dung, người mới rất khó có được cơ hội gặp y. Nhưng ngược lại, anh ta yêu cầu rất cao, về phần cậu có thể hay không lọt vào mắt, còn phải xem chính cậu.” Nói xong anh ta đứng dậy, hơi mang khiêu khích nói: “Cậu muốn gặp anh ta không?”

Cung Tuấn sửng sốt. Ở sâu trong nội tâm của cậu đối với loại trò chơi này có chút động tâm, giống như bí mật quanh năm kìm nén dưới đáy lòng bị đào lên. Nhưng cậu lại có chút mâu thuẫn, cậu lo sợ chính mình sẽ trở thành nô lệ, cậu tuyệt đối không thể chấp nhận bản thân như vậy. Cho nên cậu vẫn do dự, đến cùng đây có phải là điều cậu muốn hay không?

“Chỉ thử xem cũng không dám sao?” Marvin đáy mắt mang ý cười, phảng phất tiếc hận nhún nhún vai.

“Bất quá chỉ là tìm bạn giường mà thôi. Nếu ta không muốn, ai cũng không thể bắt buộc ta làm chuyện gì.”

Nghĩ đến đây, Cung Tuấn hơi mím môi: “Được.”

Marvin đưa cậu đến khu vực sô pha hình tròn phía đông hội trường. Nơi đó có bốn người đang ngồi cùng một người quỳ bên cạnh. Trong toàn hội trường chỉ có khu vực này là có vẻ thoải mái nhất, đúng ra là ít người nhất bởi những người trong đây luôn không biết vô tình hay hữu ý mà cách khu vực này một khoảng nhất định. Vừa rồi cũng có một vài kẻ thích náo nhiệt đưa mắt nhìn theo cậu và Marvin nhưng không ai dám bước vào, chỉ dám nhìn từ bên ngoài.

Marvin ngồi xuống sô pha, vỗ vỗ chân, nô lệ vẫn đi theo phía sau anh ta lập tức quỳ xuống bên chân.

“Nhanh như vậy mà đã nhìn thấy con mồi mới?” Một nam nhân trong số đó cười cười nói. Bên cạnh anh ta cũng có một nộ lệ, chính là người đang quỳ, trên cổ có đeo một chiếc hạng quyển, đầu buôn xuống khiến cậu không nhìn thấy rõ mặt.

“Cậu là người mới đi?” Một người khác đưa mắt nhìn Cung Tuấn từ trên xuống dưới, tỏ vẻ đánh giá nói: “Thực thanh tú!”

Cung Tuấn xưa giờ không thích bị người khác hình dung như vậy nên câu nói vừa nãy khiến cậu cảm thấy mình giống như đàn bà. Vì thế cậu thản nhiên đáp lại, mang vài phần khó chịu: “Cảm ơn, anh cũng rất xinh đẹp.”

Cậu xem đây như là đánh trả. Thế nhưng đối phương lại không có biểu hiện như cậu mong muốn mà ngược lại còn cười thản nhiên đồng ý. Sau đó còn hướng người bên cạnh cọ cọ. Nam nhân bên cạnh chỉ cười cười, không nói gì, sủng nịnh sờ sờ đầu đối phương.
“Hai người làm ơn đứng đắn chút được không?” Marvin bất đắc dĩ mở miệng: “Đây không phải là người của tôi. Cậu ta nhất quyết cự tuyệt tôi.”

“Nga?”

“……”

“Vì cái gì?”

Ba người tựa hồ đều có vẻ thực giật mình.

“Cậu ta muốn quan hệ 1vs1.” Marvin nhún vai “Vì thế tôi muốn đề cử cho cậu ta một người vô cùng đáng tin cậy.” Marvin nói, mắt thì nhìn về phía người đang ngồi ở một bên nãy giờ vẫn chưa lên tiếng kia.

Ánh mắt Cung Tuấn cũng dừng ở trên người mà Marvin đang nói đến. Đó là một nam nhân mang mặt nạ. Mặt nạ kim loại mạ vàng pha màu đen che khuất phân nửa khuôn mặt của anh, chỉ lộ ra miệng và ánh mắt. Môi anh rất đẹp, dưới chiếc cằm cong cong là cổ thon dài. Anh mặc một kiện áo sơmi trắng, trước vạt áo có hai đường nếp gấp bạch sắc đối xứng dựng thẳng, khiến cái áo sơmi này thoạt nhìn càng đặc biệt. Cổ áo cùng khuy áo đều màu bạc, phối hợp cùng khuyên tai cùng màu ở vành tai bên phải của y. Anh tựa lưng vào sô pha, đôi chân dài vắt chéo, tay trái duỗi ra, đặt trên chỗ tựa lưng của sô pha. Giờ phút này, anh đang dùng con ngươi màu đen nhàn nhạt nhìn Cung Tuấn đứng ở giữa khu sô pha hình tròn, ngón tay phải thon dài cầm một chiếc ly flute, rượu Champagne bên trong nhẹ nhàng lay động

Không biết vì cái gì, Cung Tuấn có chút khẩn trương. Rõ ràng người này cái gì cũng chưa nói, cái gì cũng chưa làm, chỉ dựa vào tầm mắt đã có thể làm rối loạn tiết tấu hô hấp của cậu. Đó là một loại cảm giác áp bách vô hình khiến người khác cảm nhận được khí tức nguy hiểm.

“Người mà cậu đề cử là tôi sao?” Nam nhân thu hồi tầm mắt, mở miệng nói với Marvin: “Tôi lúc nào nói qua cần cậu giới thiệu?” Thanh âm của y trầm thấp mà thuần hậu, như rượu được ủ lâu, lúc mở ra cả phòng tràn ngập mùi hương.

Cung Tuấn nhíu mi. Bọn họ phản ứng như vậy thực khiến cậu cảm thấy chính mình như là một món hàng hóa, tùy ý để bọn họ đánh giá cùng chọn lựa. Cậu có chút khuất nhục, vì thế mở miệng nói: “Tôi theo anh ta vào đây chỉ vì hiếu kì. Như các anh đã thấy, tôi chỉ là người mới, vừa bước vào thế giới này, không có bất cứ kinh nghiệm, cũng không hiểu quan hệ giữa các anh. Điều tôi muốn chỉ là tìm thấy đối tượng khiến tôi vừa lòng, cho nên có thể hay không phiền toái các vị đừng lấy tôi ra làm trò cười?” Nói xong, cậu muốn đi, lại nghe thấy thanh âm êm tai truyền đến từ phía sau.
“Cậu cảm thấy chúng tôi có câu nào đã mạo phạm đến cậu?” Ngữ điệu của anh rất chậm, mỗi một lời đều rất rõ ràng.

Cung Tuấn giật mình. Cậu nghĩ lại đoạn đối thoại vừa rồi một lần, tựa hồ không có một câu nào nhằm vào cậu. Nhưng cách mà họ nói chuyện và cả ánh mắt của bọn họ nữa khiến cậu không thoải mái.

“Hay là nói, sự tự ti của cậu ảnh hưởng tới tâm tình của cậu đi. Vậy mà còn muốn trách người khác sao?” Vẫn là giọng điệu vân đạm phong khinh, nam nhân mang mặt nạ đặt chén rượu trong tay xuống bàn, đứng lên.

Thời điểm bị người khác chỉ trích như vậy, sắc mặt của ai cũng sẽ không tốt. Bàn tay buông xuống của Cung Tuấn bất giác nắm lại thành quyền. Thời điểm nam nhân đi đến trước mặt cậu, toàn bộ cơ thể cậu đều căng thẳng. Khi tầm mắt của anh quét từ trên xuống dưới, cảm giác áp bách đột ngột tăng lên.

“Cảm xúc của tôi hôm nay rất không tốt, thực xin lỗi.” Cung Tuấn có chút hối hận vì sự xúc động của mình, cậu không mong ngay lần đầu tiên tới chỗ này liền chọc tới phiền toái, hơn nữa cậu minh bạch lời người nọ nói là sự thật. Cậu vẫn có một loại tự ti đối với chính mình. Vì vậy, đối với thái độ của người khác, có khi, cậu sẽ quá mức mẫn cảm.

“Cho nên cậu muốn chạy trốn, chạy trốn tới một góc nào đó, ảo tưởng sẽ gặp một người có thể thay đổi cậu xuất hiện.” Nam nhân dùng ngữ khí khẳng định nói những lời này, sau đó đem sự kinh ngạc trong tích tắc của Cung Tuấn thu hết vào mắt. Anh cười, có một tia trào phúng: “Cậu muốn có được một DOM khiến cậu vừa lòng. Vậy cậu thấy chính mình có thể trở thành một SUB khiến đối phương vừa lòng hay không?”

Cung Tuấn nắm tay thật chặt, móng tay cơ hồ muốn đâm rách lòng bàn tay. Cậu có chút phẫn nộ giương mắt nhìn thẳng vào người nọ: “Tôi đương nhiên có thể.”
Nam nhân không nói gì, bốn phía tựa hồ đều trầm mặc.

Cảm giác khẩn trương trở lại lần nữa, như có con kiến vừa bò vừa cắn trên người Cung Tuấn, khiến cậu hận không thể kim thiền thoát xác, lập tức chạy trốn.

“Tên của cậu?” Sau hồi lâu trầm mặc, nam nhân bỗng mở miệng.

Cung Tuấn cả kinh, nhìn anh, trong lòng vẫn do dự. Bên kia, Marvin ngược lại cười nói: “Tôi khuyên cậu không cần bỏ qua cơ hội này. Anh ta không phải là người hay hỏi tên của người khác đâu.”

“Không muốn nói cho tôi biết, đúng không?” Con ngươi màu đen sau mặt nạ phảng phất sự thâm trầm của bóng đêm.
” Cung Tuấn.” Cậu rốt cuộc vẫn nói ra.

“Nếu cậu lại do dự lần nữa, thì sự kiên nhẫn của tôi dành cho cậu cũng hết.” Nam nhân đem tay đút vào túi quần, xoay người đi ra vài bước, dừng một chút nói: “Đi theo tôi.”

Cung Tuấn lựa chọn đi theo y, đến trước thang máy: “Tôi không có quyền hạn sử dụng.” Cậu nhớ rõ Thỏ từng nói với cậu thang máy này không thể sử dụng.

“Nhưng tôi có thể.” Tấm card trong tay nam nhân và của cậu không quá giống nhau, của anh là màu đen thuần.

Bọn họ đến tầng bốn. Đó là khu vực Thỏ không có dẫn cậu đi qua, thậm chí còn không có nhắc tới.

“Đây là các phòng để khách nghỉ ngơi sao?” Cung Tuấn có chút tò mò nhìn hành lang thật dài, hai bên có các cánh cửa được sắp xếp chỉnh tề. Phòng không tính là nhiều, trên cửa đều không có biển số hiệu, chỉ có một ít chữ cái tiếng anh viết hoa. Cậu thấy M, còn có K.
Nam nhân không trả lời cậu, y dừng lại trước cửa có hoa văn chữ H, sau đó quẹt thẻ mở cửa ra.

Lần đầu nhìn lướt qua, Cung Tuấn cảm giác đây bất quá chỉ là một căn phòng lớn hơn phòng khách sạn năm sao cao cấp một chút, giống như những căn phòng khách sạn vô vị trước đây cậu đã ở qua. Mà khi toàn bộ đèn được thắp sáng, cậu hoàn toàn giật mình.
Trong phòng, tường thủy tinh sát đất ngăn lại không gian rộng lớn, các giá đồ bốn phía đặt đủ loại hình cụ cùng đồ chơi tình thú. Trên cao xích sắt cùng gông cùm rủ xuống, góc phòng đặt giá hành hình cùng đài mát xa. Dưới đất là tấm thảm nhung dê dày màu trắng. Đây là một căn phòng điều giáo đầy đủ công năng.
Mặt nạ nam nhân đi vào trước, chậm rãi điều chỉnh ngọn đèn. Chờ khi ngọn đèn tụ lại ở trung tâm, y nhẹ nhàng mở miệng: “Lại đây.”

Cung Tuấn thật lâu không nhúc nhích. Mấy thứ này khiến cậu muốn chạy trốn, nhưng dưới đáy lòng lại có một phần chờ mong, một phần kích thích. Cảm giác những chiếc roi ra kia quất trên người, cảm giác đau đớn khi bị người khác dày vò… Giống như một loại dụ hoặc. Cậu không thể phân biệt đến cùng là kinh hoảng nhiều hơn hay là khát vọng nhiều hơn, cho nên cậu đứng lại tại chỗ giãy dụa.

Nam nhân không có thúc giục, chỉ im lặng nhìn cậu.

Cuối cùng cậu vẫn đi vào, đứng dưới ngọn đèn, đưa ra vấn đề đầu tiên: “Có thể nói cho tôi biết tên anh hay không?”

Hiển nhiên, cậu đang tìm một chút cảm giác an toàn. Ít ra biết được tên anh sẽ khiến cậu an toàn hơn một xíu. Hơn là cảm giác bị động, không biết gì như lúc này.

Địa phương xa lạ, khí cụ xa lạ, nam nhân xa lạ, tất cả khiến cậu cảm thấy sợ hãi, nhưng cậu lại không thể thuyết phục bản thân rời xa loại nguy hiểm này, cậu khát cầu một người có thể thay đổi cậu.

Đáng tiếc đối phương thẳng thừng cự tuyệt.

“Tôi không muốn nói cho cậu một cái tên giả. Nếu lát nữa tôi có cự tuyệt cậu, cậu sẽ không cần biết tên của tôi. Nếu tôi nhận cậu, tôi sẽ khiến cậu dùng một loại xưng hô so với danh tự càng thích hợp hơn để gọi. Khi tôi cảm thấy đã đến lúc cần thiết, tôi sẽ nói cho cậu tên thật của ta.” Thanh âm nam nhân trầm thấp mà êm tai: “Đây là khu vực tư nhân của tôi, không có sự cho phép của tôi, bất luận kẻ nào đều không thể đi vào, cậu ở chỗ này vô cùng an toàn. Nơi này không có máy ghi hình, hành vi của cậu hết thảy sẽ không bị người khác nhìn trộm, cho nên…” Nam nhân nhìn thẳng vào mắt Cung Tuấn: “… ta yêu cầu lập tức biểu diễn phẩm chất làm SUB của ngươi cho ta xem. Ta sẽ yêu cầu người ba mệnh lệnh. Ngươi chỉ cần phục tùng. Ta sẽ căn cứ vào thái độ và hành động của ngươi để quyết định. Nếu ta đồng ý tiếp nhận ngươi làm SUB cua ta, ta cũng sẽ đồng dạng cho ngươi thấy năng lực làm DOM của ta. Nghe hiểu?”

Nam nhân ôm cánh tay tựa lưng vào tường, ung dung nhìn người trước mặt, không chờ cậu trả lời đã đưa ra mệnh lệnh thứ nhất: “Đầu tiên, đem quần áo cởi ra, toàn bộ.”

Cung Tuấn nhìn thẳng nam nhân một lát, cúi đầu động thủ. Đầu tiên là tây trang màu bạc, tiếp theo là áo sơmi, sau đó là quần dài, một kiện lại một kiện rơi xuống mặt đất, lộ ra thân thể trần truồng cùng những đường cong gợi cảm. Toàn bộ quá trình, tầm mắt nam nhân vẫn không có rời khỏi người cậu. Cung Tuấn cảm giác nhiệt độ trên người mình dần dần nóng lên, có lẽ vì tầm mắt kia mà cũng có thể là vì ngọn đèn trên đỉnh đầu. Đến thời điểm cởi quần lót, động tác của cậu dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn người nọ, gặp phải ánh mắt cậu không thể đoán, mặt đỏ lên, dứt khoát cởi hết một mạch.Nam nhân nhìn nhìn đồng hồ, cười lạnh: “Thành tích rất kém cỏi.”

Cung Tuấn bên tai phiếm hồng, lưng kéo căng thật chặt. Lần đầu tiên cậu bị người khác dùng phương thức như vậy ra mệnh, từ trước tới giờ cậu chơi SM cũng không có yếu tố nô lệ, chỉ đơn thuần là quất roi trên thân thể.

“Quỳ xuống, đem mu bàn tay đặt ở phía sau.” Ngữ khí thực thản nhiên, như đang đàm luận thời tiết tốt.

Thời điểm nghe được mệnh lệnh này, Cung Tuấn bối rối một chút, giật giật môi nhưng cái gì cũng chưa nói. Khi cả người cậu cứng nhắc đem đầu gối tiếp xúc với tấm thảm, cậu gắt gao cắn môi dưới.

“Tuy rằng tư thế quỳ của ngươi rất khó coi, bất quá thời gian ngươi do dự ngắn lại, đáng khích lệ.” Nam nhân tựa hồ cũng không vội đưa ra mệnh lệnh thứ ba, mà từ trên cái giá lấy ra một bộ găng tay da dê màu nâu đeo vào, sau đó dùng còng tay bọc da mềm đem tay Cung Tuấn trói lại sau người. Rút ra một chiếc roi ngựa được trang trí đẹp mắt, đi tới bên cạnh cậu, dùng roi nâng cằm cậu lên, khiến cậu nhìn thẳng vào mình: “Cảm giác khuất nhục sao?”

Giờ phút này Cung Tuấn giống như con cá nóc phình to cơ thể để tự vệ, trong mắt đều là không cam tâm cùng phẫn nộ, lại có một chút bất lực cùng khủng hoảng.

“Nếu ngươi dùng thái độ như vậy tiếp thu loại quan hệ này, bất cứ một DOM nào cũng không thể khiến ngươi vừa lòng. Ngươi không cam tâm tình nguyện trở thành một SUB, cho nên ngươi không thể cảm nhận được sự khoái hoạt mà SUB có thể đạt được.” Nam nhân từ trên cao nhìn xuống cậu: “Quan hệ như vậy kỳ thật rất giống một loại nhân vật sắm vai, hoặc là ngươi có thể đem nó lý giải thành một loại trò chơi hai người. Ta và ngươi trên nhân cách là ngang nhau, nhưng ở trong này, sau khi nhập vai vào nhân vật, ta là chi phối giả, ngươi đối với ta thần phục. Ta cấp ngươi mệnh lệnh, đối đãi cùng sử dụng thân thể của ngươi, ta có được sự khoái hoạt. Ngươi dưới sự chi phối của ta, tuyệt đối phục tùng ta, ngươi cũng có được sự khoái hoạt. Trong quá trình này, song phương đều sung sướng, mà không phải là một phương lăng ngược cùng một phương khuất nhục. Nếu ngươi không muốn, ta không có lý do cưỡng cầu ngươi làm bất cứ chuyện gì, cũng có nghĩa trò chơi này không thể bắt đầu. Hiểu sao?”

Cung Tuấn trong mắt dâng lên một hồi hoang mang: “Tôi không xác định được điều tôi muốn có phải là như thế này hay không…… Tôi chỉ muốn……”

“Ngươi không xác định cái gì? Không xác định chính mình có phải là SUB hay không?” Roi ngựa trong tay nam nhân từ cằm cậu di chuyển dọc theo hầu kết rồi xuống dưới, nhẹ nhàng cọ qua ngực cậu, cuối cùng roi ngựa dừng lại ngay trước đầu vú của cậu, thong thả ma sát. Quá trình này khiến Cung Tuấn run rẩy một hồi, giật giật thân mình, đầu vú bên kia bỗng nhiên bị đánh một cái rất chuẩn xác. Địa phương mẫn cảm như thế khiến cậu kêu “A” một tiếng. Cảm giác đau đớn nhanh chóng biến mất, trong nháy mắt hai bên nụ hoa đều đã đứng thẳng lên, sắc thái đỏ thẫm bị ánh sáng ấm áp của ngọn đèn chiếu lên càng thêm nóng rực.

Tim bắt đầu đập nhanh hơn, thân thể Cung Tuấn run rẩy.

“Làm thần phục giả, ngươi không có quyền cự tuyệt.” Thanh âm nam nhân tựa như đàn violoncello ôn nhã, lại có quyết đoán, không cho phép nghi ngờ. Anh vòng qua Cung Tuấn, biến mất trong tầm mắt của cậu. Roi ngựa rơi ở phía sau cậu, từ dưới nách đến thắt lưng, vuốt ve xuống phía dưới: “Ở chỗ này, ta là chúa tể. Mỗi một bộ phận trên thân thể ngươi đều thuộc về ta. Khi ngươi chống cự hoặc né tránh, ta sẽ trừng phạt ngươi, vừa rồi là trừng phạt đầu tiên.”

Cung Tuấn nhìn không thấy động tác tiếp theo của nam nhân, chỉ có thể dùng toàn thân cảm giác đường đi của roi.

Những động chạm nặng nhẹ khác nhau lưu lại trên da thịt cậu, cùng quỹ đạo di chuyển không thể đoán trước khiến cậu cảm thấy kích thích.

Hô hấp dần dần nặng nhọc. Cậu bất tri bất giác thẳng lưng, ngực kịch liệt phập phồng, nhuộm màu hồng phấn phá lệ mê người.

Khi roi ngựa đánh vào hông, rồi chạy dọc theo những đường cong lướt xuống đùi trong, không chút do dự xâm nhập vào kẽ mông, Cung Tuấn kinh hoảng thở gấp. Thân thể cậu phản xạ hướng về phía trước một chút, ngay sau đó trên mông liền trúng một roi, không hề nhẹ nhàng, trên phiến mông của cậu lưu lại một đạo hồng ngân. Cung Tuấn cúi đầu thở dốc, phát hiện tiểu huynh đệ không cương được trong thời gian dài của cậu từ lúc nào đã hoàn toàn tỉnh lại.

“Thứ hai.” Thanh âm nam nhân trầm xuống, cảnh cáo nói: “Tiếp theo, ta sẽ khiến ngươi phải khóc, ta cam đoan.”

Bạn cũng có thể thích.!
spl wattpad 213777
11 phần
Đang sáng tác
Các Yết nữ nhớ vào nha …
spl wattpad 323689
239 phần
Đang sáng tác
Tên tác phẩm : Ta Vốn Phúc Hậu Tác giả : Tuyệt Ca Tình trạng RAW : Liên Tái (300 chương) Thể loại : Hoan hỉ oa…
spl wattpad 76874
44 phần
Đã hoàn thành
Tác giả: Ôn Tam Thể loại: Tiên Hiệp, Ngôn Tình, Cổ Đại, Sủng Nguồn: Diễn Đàn Lê Qúy Đôn Trạng thái: Full Edito…
spl wattpad 894924
23 phần
Đã hoàn thành
Nếu như mà mấy bạn nhìn sờ thì cũng thấy fanfic ship Thyanh-Linh Mễ nha! :> Truyện nghiêng về khoa học viễn tư…
spl wattpad 955483
20 phần
Đã hoàn thành
Thuộc hệ liệt Nguyệt Mê Nguyên tác: Triệt Dạ Lưu Hương Biên tập: Thames . nguồn :manthau.wordpress.com Luc Tr…
spl wattpad 1261437
2 phần
Đang sáng tác
3 năm THPT cứ thế mà trôi qua thật nhanh , đôi lúc nhìn những tán lá bàng đã úa màu có lỗ hổng , thoáng chợt l…
spl wattpad 512794
127 phần
Đã hoàn thành
Tên cũ: ĐA NHÂN CÁCH Thể loại: fanfic, yaoi, hường, ngược, có h, HE, có bạo lực luôn Ma vương công x lão đại t…
spl wattpad 1099771
16 phần
Đang sáng tác
Vì mình để ý, những truyện thực sự hay lại không được review nhiều. Nên mình làm ra một list truyện mà mình tâ…
spl wattpad 857797
26 phần
Đã hoàn thành
Lỡ tay xóa fic nên viết lại, lần này sẽ ko sàm xí nữa… …
spl wattpad 1396016
8 phần
Đã hoàn thành
Sinh tử, tình hữu độc chung, chủng điền văn, điềm văn, cổ trang Tích phân: 105,789,904 Nguồn: Tấn Giang ๖ۣۜHưở…

phim thuyết minh