Anh Ghen Đấy !

13.2K 0
bởi

ENJOY~

– Jungkook, thôi mà. Đừng giận nữa. Anh không cố tình mà!

– Không cố tình cái đầu anh. Nếu thực sự thấy có lỗi thì trong một tuần tới đừng đụng vào JHope hyung nữa.

– Em ác quá đấy, Jungkook. Sao anh có thể không đụng vào JHope một tuần được chứ? Dù sao thì một phần lỗi cũng là do em mà.

– Còn em thì sao? Nhờ phúc của anh mà anh ấy đã không nhìn mặt em một tuần rồi đấy. Vậy em hỏi anh, ai là người bắt đầu trước hả?

– Được rồi. Anh xin lỗi mà!

– Anh biến ra ngoài cho em!

Vừa dứt lời, Jimin bị một lực mạnh đá ra ngoài. Ngay sau đó là tiếng đóng cửa thật mạnh phát lớn khiến anh giật mình. Jimin nhìn cánh cửa phòng làm việc của Jungkook mà lắc đầu. Toàn bộ chuyện này hầu như đều là do anh gây ra.

Một tuần trước, BTS có một buổi fansign. Hôm đó, Jungkook bị xếp ngồi giữa Jimin và Taehyung, một người cậu coi như là anh trai còn một người là người yêu của cậu. Buổi kí tặng diễn ra thuận lợi cho đến khi Jimin trả lời câu hỏi của một fangirl một cách thiếu suy nghĩ.

– Jimin oppa, mối quan hệ của oppa và Jungkook là gì ạ? Có trên mức bạn bè không ạ?

– Đương nhiên là có rồi. Mối quan hệ của bọn anh vượt rất xa mức bạn bè từ lâu rồi.

Jimin trả lời câu hỏi cùng với một nụ cười ấm áp khiến cho cô bạn fangirl đó rất vui. Cô nàng không dừng lại mà tiếp tục đòi hỏi Jimin.

– vậy anh có thể chứng minh mối quan hệ đó bằng hành động được không ạ?

Jimin nghe xong yêu cầu của fan chẳng suy nghĩ gì nhiều, quay sang phiá Jungkook đang ngồi bên cạnh mà thơm chụt một phát. Nhưng điều ngạc nhiên là Jungkook không phản đối mà chỉ quay sang nhìn Jimin cười cười rồi tiếp tục quay lại nói chuyện với fan trước mặt mình. Fangirl đó nhìn thấy điều mình mong muốn cười sung sướng chào tạm biệt anh và chuyển sang Rapmon đang ngồi cạnh anh. Taehyung nãy giờ nắm chặt tay kìm chế cơn giận, anh xin lỗi fan trước mặt rồi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh với khuôn mặt hết sức giận dữ. Một lúc sau, anh quay trở lại với khuôn mặt lạnh tanh cùng với nụ cười giả tạo đến đáng sợ khiến người hyung như Jin ngồi cạnh anh sợ hãi cố gắng ngồi xa anh càng xa càng tốt. Không khí kinh khủng đè lên các thành viên cho tới khi buổi fansign kết thúc. Bước vào trong cánh gà, nụ cười giả tạo trên môi Taehyung đã vụt tắt nhưng gương mặt vẫn lạnh lẽo, thậm chí còn toả ra sát khí. Taehyung vui vẻ, nghịch ngợm tăng động mọi ngày dường như biến mất, thay vào đó là một Taehyung lạnh lùng, ít nói, lầm lì và đôi mắt lúc nào cũng toả ra sát khí. Suốt một tuần vừa qua, kí túc xá lúc nào cũng trong tình trạng u ám, ngột ngạt. Các thành viên thấy như vậy cũng khó chiụ, ai cũng cố gắng giúp Taehyung và Jungkook giải hoà nhưng đều vô ích. Cuối cùng, toàn bộ công việc giúp hai con người kia giải hoà đều đổ lên đầu Jimin, con người đã gây ra hầu hết mọi chuyện.

Jungkook ngồi thẫn thờ trong phòng làm việc với đôi mắt thâm quầng. Suốt một tuần qua, cậu hầu như chẳng ngủ được mấy. Mà nếu có ngủ được thì cũng chỉ được vài tiếng rồi giật mình tỉnh dậy. Nếu cứ kéo dài tình trạng này, cậu không biết liệu mình có trụ được qua một tuần hay không. Một tuần vừa qua cậu nhớ anh kinh khủng. Cậu nhớ nụ cười đáng ghét của anh, nhớ giọng nói cuốn hút của anh, nhớ vòng tay ấm áp của anh, nhớ bờ vai vững trải của anh, nhớ cảm giác an toàn khi ở bên anh, nhớ cả những nụ hôn ngọt ngào của anh dành cho cậu nữa. Cậu nhớ anh rất nhiều nhưng cứ mỗi khi nhắm mắt lại thấy đôi mắt lạnh lùng của anh nhìn cậu làm tim cậu đau nhói. Cậu không phải là người giỏi ăn nói như RapMon hyung cũng chẳng phải là người có thể đến bên anh mà mè nheo như Jin hyung, càng không phải là người cố chấp nghĩ đó không phải lỗi của mình mà chờ người ta đến làm hoà như Suga hyung. Cậu chỉ là một maknae Jungkook nhỏ nhất nhóm, dù bên ngoài luôn tỏ ra đanh đá hay bắt nạt các Hyung lớn nhưng lại rất sợ bị bỏ rơi bởi những người mình yêu thương. Jungkook cứ ngồi suy nghĩ mãi mà không biết hai má cậu đã ướt sũng nước mắt.
Để mặc dòng nước mắt rơi xuống, cậu mệt mỏi nhắm mắt lại. Chưa được bao lâu thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Jungkook mở mắt, lấy tay áo lau đi vệt nước mắt trên mặt, điều chỉnh lại giọng nói rồi lên tiếng hỏi.

– Ai đấy?

– Là anh, JHope đây.

Jungkook khá ngạc nhiên khi JHope đến tìm cậu. Cậu đứng dậy mở cửa rồi đứng gọn sang một bên để JHope bước vào phòng. JHope tiến vào và đặt mông ngồi xuống chiếc ghế ở góc phòng mà Jimin hay ngồi để làm việc cùng Jungkook. Jungkook đóng cửa lại rồi ngồi xuống chiếc ghế đặt ở giữa phòng và quay mặt về phiá Jhope. Cậu bình tĩnh mở lời trước.

– Anh tìm em có việc gì?

– Em với Taehyung thế nào rồi?

JHope nhìn đôi mắt sưng đỏ của Jungkook mà trong lòng gợn lên chút lo lắng. Jungkook nở nụ cười gượng gạo lắc đầu trả lời.

– Ừm…không ổn lắm.

– Jungkook này, tại sao em không trực tiếp nói chuyện với Taehyung? Ý anh là, sao em không xin lỗi Taehyung hay cố gắng giải thích đó không phải lỗi của em chẳng hạn.

Jungkook im lặng không nói. Cậu cúi mặt nhìn xuống đất, không nhìn vào JHope nữa.

– Nghe này, anh đến đây để giúp em. Nói cho anh nghe tại sao em không nói chuyện với Taehyung được không?

Jungkook do dự một hồi rồi chầm chậm lên tiếng.

– Em không biết phải nói thế nào. Mỗi lần giận, anh ấy luôn là người làm hoà trước vì đó đều là lỗi của anh ấy. Nhưng lần này lại là lỗi của em. Em cũng không phải người giỏi ăn nói , lại không phải người giỏi làm anh ấy nguôi giận. Vậy nên….

Câu nói của Jungkook bị cắt ngang bởi JHope.

– anh hỏi em một câu này. Em có thấy anh giỏi ăn nói không? Không đúng không. Nhưng mỗi khi Jimin giận dỗi vớ vẫn, anh luôn là người làm hoà trước. Anh nghĩ Taehyung hay Jimin hay bất kì ai cũng sẽ giống nhau ở điểm này thôi. Đó là chỉ cần người mà họ yêu nói chuyện thẳng thắng và chân thành với họ không lí do gì họ không tin em. Nhất là khi em là người mà Taehyung nó yêu nhất. Vậy nên, hãy đi nói chuyện với nó đi, được chứ?

Jungkook ngây người nhìn JHope sau đó bật cười.

– chưa bao giờ em nghĩ một người hoạt bát như JHope hyung lại triết lí như vậy! Jimin anh ấy đã làm gì anh vậy? Nhưng dù sao thì cũng cảm ơn anh.

– không có gì. Mà Jungkook này, anh đoán Taehyung nó hết giận em từ lâu rồi, chẳng qua cứ cố gắng giả vờ thôi. Với tính của nó cùng lắm được 2 ngày thôi.

– cảm ơn anh.

JHope mỉm cười với cậu rồi mở cửa bước ra khỏi phòng để lại Jungkook ngồi một mình trong phòng. Cậu suy nghĩ một lúc rồi mỉm cười mở máy tính bắt đầu làm việc.

Tối hôm đó, sau khi ăn uống dọn dẹp xong, cả bọn tụ tập ngoài phòng khách xem phim.
Phim bắt đầu được một lúc thì Taehyung đứng dậy xin phép về phòng với lí do đau đầu. Vừa bước vào phòng, anh đã lập tức ngã lên giường để tay lên trán. Mấy hôm nay tình trạng của anh cũng chẳng khá khẩm hơn Jungkook là bao. Thiếu cậu, anh không thể ngủ ngon giấc được, dẫn đến dạo này anh thường xuyên mệt mỏi. Nằm trên giường, Taehyung nhắm mắt cố đưa mình vào giấc ngủ chập chờn. Nhưng chưa được bao lâu, tiếng gõ cửa làm anh tỉnh giấc. Không thèm mở mắt, anh quay lưng vào tường cố gắng tìm đến giấc ngủ một lần nữa. Lần này, không còn tiếng gõ cửa mà là tiếng mở cửa và bước chân. Một ai đó đi vào phòng và dừng lại ngay bên cạnh giường anh. Nhưng Taehyung không quay đầu lại mà chỉ cất tiếng đầy mệt mỏi.

– Jin hyung, anh ra ngoài đi. Em đang…

Chưa kịp nói hết câu, anh đã bị một vòng tay nhỏ bé ôm ngang eo từ phiá sau. Gương mặt của người đó áp vào tấm lưng rộng lớn của anh. Cả người Taehyung cứng đờ khi cảm nhận được hơi ấm quen thuộc từ đằng sau lưng truyền đến. Anh định lên tiếng nhưng người đằng sau đã nhanh hơn một bước.

– Taehyung à, em xin lỗi. Em không biết chỉ một hành động nhỏ như vậy lại khiến anh tức giận đến chừng đó. Em biết em đã làm anh đau, làm anh nghi ngờ em thậm chí ghét em nhưng em thật sự mong anh tha thứ cho em. Anh biết đấy em không giống RapMon hyung không giỏi ăn nói, thực sự rất khó với em để nói ra những lời này nhưng em thực sự xin lỗi. Anh có thể tha thứ cho em được không?

Taehyung im lặng không trả lời khiến Jungkook hụt hẫng. Cậu run run chầm chậm rút tay về, vừa chống tay ngồi dậy vừa cất giọng đầy kìm nén.

– Em….

Lần này đến lượt Jungkook bị cắt lời. Taehyung đưa tay kéo Jungkook xuống ôm chặt vào lòng. Anh thì thầm trong khi siết chặt cậu trong vòng tay mình.

– Em biết không? Điều làm anh giận nhất không phải Jimin thơm má em mà là em không hề phản đối việc đó. Anh biết em và Jimin thân nhau nhưng đừng làm những cử chỉ như thế trước mặt anh. Anh ghen đấy ! Được chứ?

Jungkook ở trong vòng tay quen thuộc, toàn thân truyền đến cảm giác ấm áp. Cậu nhẹ gật đầu và mỉm cười vòng tay ôm lại anh. Cậu thì thầm thật nhỏ nhưng vẫn đủ cho cả hai nghe thấy.

– Em thực sự rất nhớ anh đấy, Taehyung.

– Anh cũng vậy.

Taehyung đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Jungkook. Anh hơi nhổm người thì thầm vào tai cậu.

– Anh yêu em.

– em cũng yêu anh.

Jungkook đáp lại với một nụ cười tươi cùng hai bên má đang ửng hồng lên. Cậu hơi nhướn người lên chủ động hôn anh. Taehyung có một chút ngạc nhiên nhưng cũng nhanh chóng đáp lại. Hai người dần chìm đắm vào nụ hôn ngạt ngào. Nhưng họ chợt buông nhau ra khi nghe thấy tiếng động vang lên ngoài cửa phòng.

– Suga, đừng có đẩy.

– Đứng lùi sang một bên đi. Cản đường quá đấy.

– Hai người trật tự đi. em không nghe thấy hai người họ nói gì cả!

-…

Jungkook và Taehyung quay sang nhìn nhau rồi bật cười. Anh và cậu cùng bước đến trước cửa và Taehyung lấy tay mở cửa thật mạnh. Trước mặt anh và cậu là 5 con người chen chúc ngã đè lên nhau trước cửa phòng bé tí mà cãi cọ. Nhìn thấy hai người, bọn họ dừng lại và nhìn chằm chằm vào hai người. Taehyung lên tiếng trước.

– Mọi người tụ tập ở đây làm gì?

Chưa kịp lên tiếng thì 5 hyung nhà ta đã bị Jungkook chặn miệng trước và tiếp lời Taehyung.

– Cho các hyung 10 giây để giải tán. Sau 10 giây nếu hyung nào còn đứng ở đây thì đừng trách em út này!

Jungkook vừa dứt lời, chỉ sau 5 giây thì trước cửa phòng đã không còn một bóng người. Cậu mỉm cười quay sang bám áo Taehyung kêu nhẹ một tiếng.

– Taehyung à, em mệt. Đi ngủ được không? Dạo này chả được ngủ ngon giấc gì cả !

– Được ! Anh cũng mệt rồi, thiếu em anh thực sự cũng không thể nào ngủ ngon được.

Nói rồi, Taehyung bế Jungkook lên quay về phòng đóng cửa lại. Đêm hôm đó tại kí túc xá BangTan Boys, có hai con người ngủ một giấc ngon lành đến tận sáng hôm sau và lúc này cũng có 5 con người không ngủ yên giấc lo cho số phận của bản thân vào buổi tập nhảy ngày mai khi chiụ trận dưới tay Maknae vàng nhà ta.

=============
END~
• kết thúc hường phấn nha mấy bạn~ Àhihihi
• chú thích : Maknae => ” em út “

Bạn cũng có thể thích.!
spl wattpad 1589390
52 phần
Đã hoàn thành
“Chào nhà bên đấy!” sẽ kể cho bạn nghe tất tần tật về câu chuyện cuộc sống, tình bạn, tình hàng xó…
spl wattpad 1592656
6 phần
Đã hoàn thành
spl wattpad 646175
15 phần
Đã hoàn thành
Trích đoạn: Trước kia tất cả bạn trai cô kết giao đều là đàn ông dũng mãnh gợi cảm mà cô thích, dạng giống bạc…
spl wattpad 465871
13 phần
Đang sáng tác
Đơn giản là lấy chút ý tưởng từ bản gốc Harry Potter, tựa như Đồng nhân đấy. Nhưng truyện này tình tiết toàn b…
spl wattpad 1574293
1 phần
Đang sáng tác
✏ «VKook»Người đến sau -Author : Ớt -Thể loại: Đam, ngược thụ,school life, kết không bật mí được. -…
spl wattpad 1740170
42 phần
Đã hoàn thành
[Chuyển ver] Lee Jeno × Huang Renjun. Tác giả: Bất Đái Sao Đích Kiện Bàn. Nguồn Raw & QT: Kho tàng đam mỹ…
spl wattpad 1526307
5 phần
Đang sáng tác
Mình lần đầu viết nên mình xin nhận hết gạch đá. Nội dung truyện đọc sẽ biết. …
spl wattpad 273324
74 phần
Đã hoàn thành
SINH MỆNH THỨ 7 Tác giả: Kim Bính Thể loại: Hiện đại, nam chính bác sĩ (chuyên khoa khá đặc biệt), thâm tình &…
spl wattpad 867
5 phần
Đang sáng tác
Những mẩu truyện ngắn do ked nghĩ ra và có sự góp mặt của những thành vien quen trên wattpad. …
spl wattpad 1427310
7 phần
Đang sáng tác
Truyện teen …