Oneshot – Part 1

1.3K 0
bởi

– JEON JUNGKOOK!!

Tiếng hét vang dội kèm theo tiếng phá cửa làm người đang ngồi trong phòng giật nảy người. Xuất hiện là khuôn mặt đằng đằng sát khí của Jimin – anh trai Jungkook.

– ” Ai cho em đến đám cưới của cậu ta hả? Anh đã nói em ngoan ngoãn ở nhà đi mà. Nếu hôm nay anh không đi tìm em thì em định đứng đó đến bao giờ, về nhà lại tự nhốt mình trong phòng, đã 3 tiếng, 3 tiếng rồi đó em biết chưa?! “

Vừa xông vào phòng anh đã tuông một tràng vào người trước mặt.

– ” em đến chỉ muốn chúc mừng anh ấy thôi “.
Con người nhỏ bé thõ thẻ lên tiếng, giọng nhẹ nhàng giống như không còn sức để nói chuyện.

– ” cậu ta thì cần gì em chúc phúc, bớt bịa lí do với anh đi ” .

Ha, thề có Chúa làm chứng Jimin hiện tại muốn xé xác cậu ta đến mức nào. Kim Taehyung, cậu mở mắt ra mà nhìn cho kĩ, đứa em trai nhỏ bé mà tôi hết mực yêu thương đã bị cậu dày vò đến mức nào. Đôi mắt sưng đỏ, khuôn mặt vô hồn trắng bệt không chút sức sống.

Lúc tìm thấy Jungkook ở trước cổng nơi tổ chức đám cưới của Kim Taehyung….Jeon Jungkook không khác gì một xác chết, nghĩ lại không khỏi khiến anh đau lòng.

– ” Em…đã gặp anh ấy “.

– ” Em gặp cậu ta? Ha, cậu ta không phải đang hạnh phúc bên vợ mình sao làm gì có thời gian gặp em “.

Jimin cười khẩy, đôi mắt đau xót chăm chú nhìn bóng hình của người đang co ro trong góc giường.

– ” Anh ấy…anh ấy thấy em ở ngoài cổng nên đã kéo em lại nói chuyện…Em…em đã định chạy đi nhưng anh ấy nắm tay chặt quá, em không rút ra được. Em…không phải đến để nghe anh ấy giải thích đâu, hức! “.

Nói đến đây, Jungkook khóc nấc, khóc đến không thở nổi. Cậu yếu đuối như một đứa con nít ôm chầm lấy Jimin như người sắp chết đuối vớ được phao, khuôn mặt nhợt nhạt đầy nước mắt rút sâu vào lòng ngực anh.

Jungkook cậu chỉ định đến nhìn anh một chút thôi, muốn nhìn anh lần cuối trước khi buông bỏ tình cảm này. Hiện tại anh đã là người đàn ông có gia đình, cậu…không nên làm phiền anh nữa. Nhưng không nghĩ đến khi quay lưng định đi lại phát hiện anh đứng sau mình từ lúc nào, khuôn mặt đó đã làm cậu đau lòng biết bao nhiêu vậy mà ngay khoảnh khắc ấy vẫn không kìm được “thịch” một cái, trái tim vẫn rung động. Anh của cậu trong bộ lễ phục đen được cắt may vừa vặn cơ thể, anh đẹp trai lắm, thật đẹp. Hôm nay anh là chú rể, lại không thuộc về cậu…

– ” Em ốm sao…

Đó là câu nói đầu tiên anh nói khi kéo cậu vào một căn phòng trống của khách sạn – nơi anh tổ chức lễ cưới. Suốt quãng đường đi Jeon Jungkook vùng vằng muốn thoát ra khỏi tay anh để bỏ chạy nhưng anh không cho cậu làm được việc đó, lực ở tay càng lúc càng chặt hơn cuối cùng nó làm cậu đau, cổ tay đỏ ửng. Anh ép sát cậu vào góc tường, đôi tay mớn trớn trên khuôn mặt xinh đẹp mịn màng.

– ” vài ngày không gặp em lại xanh xao như thế này, không biết chăm sóc tốt cho bản thân sao? Đứa ngốc này, muốn tôi đau lòng chết sao? “.

– ” Em….”

Anh cắt ngang lời cậu – ” Anh không có đủ dũng khí để giải thích cho em hiểu, cũng không đủ từ ngữ để giải thích, anh càng không cầu xin em tha thứ. Anh chỉ muốn em biết rằng, dù cho có 100 tờ giấy kết hôn hay 100 bữa tiệc cưới thì người Kim Taehyung anh yêu nhất vẫn là Jeon Jungkook.”

Khuôn mặt anh tuấn đượm buồn, khoé mắt anh đỏ lên nhưng lại cố không cho nước mắt chảy xuống. Anh yếu ớt như vậy là lần đầu tiên Jungkook nhìn thấy, tim vì vậy mà nhói lên.

– ” Anh à..chúng ta nên dừng lại thôi, nhìn xem chúng ta đã dày vò nhau đau khổ đến mức nào. Tình yêu của chúng ta không được xã hội chấp nhận, hiện tại anh lại có nơi để anh thuộc về. Cái mà người ta gọi là gia đình là thứ duy nhất em không thể cho anh. Chúng ta….nên dừng lại thôi. “

Jeon Jungkook đã khóc rất nhiều, cứ ôm chặt anh mà khóc. Trái tim của Taehyung vì người trong lòng mà như ngừng đập, đau đến mức tưởng như không thể chiụ được. Anh dùng đôi tay ấm áp ôm lấy mặt cậu, nhẹ nhàng trân quý như đang chạm vào một thứ bảo vật vô giá, diụ dàng lau đi những giọt nước mắt nóng hổi.

– ” Xin em đừng khóc nữa, nơi này của anh… Tay chỉ vào ngực trái của mình. -… đau lắm.”

– ” Em chỉ muốn đến chúc phúc cho anh và cô ấy.”

– ” Em..đồ độc ác này.”

Taehyung nâng khuôn mặt cậu đầy nước mắt lên đối diện với anh. Đồ ngốc, còn chúc phúc cho anh gì chứ, đúng là đồ độc ác. Anh gượng cười, đôi mắt một mí to tròn nhìn sâu vào mắt cậu, ánh nhìn quá đỗi diụ dàng cũng quá đỗi đau đớn.

– ” Jungkook à. Vẫn nhìn vào mắt cậu anh hít sâu một hơi. ” – Chúng ta chia tay nhé. Anh không muốn cô ta lại tìm em gây rắc rối lần nữa. Jeon Jungkook và cũng là Kookie của anh đáng lẽ phải có một cuộc sống thật bình yên, gặp được một người tốt hơn anh gấp ngàn lần. Vì em là thiên thần mà, ai lại nở tổn thương làm thiên thần rơi nước mắt chứ. Chỉ có anh là thằng đáng chết hôm nay lại làm em khóc nhiều như thế này ! Xin lỗi em.”

Dù đã quyết định cả hai phải đi đến bước này nhưng khi nghe từ miệng anh nói ra cậu vẫn không kìm được nước mắt. Khuôn mặt xinh đẹp trắng nhợt nhạt giống như bất cứ lúc nào cũng có thể ngất đi.

-” Xin lỗi..xin lỗi em…xin lỗi em.”

Mỗi câu ” xin lỗi em” anh lại đặt lên môi cậu một nụ hôn. Vẫn nhẹ nhàng như vậy, nâng niu như vậy. Vì lẽ dù hiện tại hay ở tương lai, người duy nhất có thể sưởi ấm trái tim lạnh lẽo của Kim Taehyung chỉ có…một mình Jeon Jungkook.

-” Sắp đến giờ làm lễ rồi, anh đi nhé. Không được khóc nữa, anh đau lòng. Về nhà ngủ một giấc nhé, thức dậy thì kiếm gì đó ăn thật nhiều vào. Nhìn xem, gầy đến mức nào rồi. Hôm nay chắc là lần cuối cùng anh lãi nhãi với em như thế này. Nếu thật sự có kiếp sau, anh sẽ trả lại cho em thật nhiều. Kiếp này anh nợ em.”

Anh mỉm cười, ánh mắt nhìn cậu đầy vẻ cưng chiều không hề che giấu. Anh muốn giữ, anh muốn xin em đừng quay lưng đi. Anh ít kỉ quá đúng không? Không muốn em đau lòng càng sợ hãi em sẽ quên anh.

Anh quay lưng nhưng rồi lại không kìm được dừng bước, kéo cậu vào một cái ôm thật chặt, lần cuối cùng thôi, Jungkook à. Gấp gáp đặt lên trán cậu một nụ hôn thật dài. Chỉ mong thời gian lúc này dừng lại một chút thôi.

-” Anh yêu em! .”

Anh bước đi, cửa phòng đóng kín. Cũng đóng luôn trái tim của Jungkook.

————————

Jungkook không biết mình rời khỏi khách sạn bằng cách nào. Lúc thơ thẩn ra khỏi căn phòng. Cậu nhìn thấy anh đứng đó, cùng vợ mình tuyên thệ trong sự chúc phúc của rất nhiều người. Khi câu “Con đồng ý” của anh vang lên cũng là lúc Jungkook quay người bước đi, nước mắt…đã rơi hết lúc nãy rồi.

Chúc anh hạnh phúc!” cậu vẫn chưa kịp nói.

————————–
Đã là ngày thứ 5 sau ngày anh kết hôn. Jeon Jungkook hôm nay không còn ủ rũ nữa. Cậu vẫn ăn, vẫn ngủ và đến quán cafe của Jimin phụ giúp anh ấy. Mặc dù anh đã nói không cần cậu động tay động chân, muốn cậu nghỉ ngơi thật nhiều, nhưng cậu muốn làm, muốn thật bận rộn để…không nhớ anh nữa.

Nhưng, cậu vẫn nhớ anh rất nhiều, còn anh hiện tại chắc đang cùng người vợ mới cưới của mình đi hưởng tuần trăng mặt đâu đó hạnh phúc rồi.

-” Jungkook, JUNGKOOK !!! “.

Cậu giật bắn người khi nghe có ai đang gào to tên mình. Quay đầu hướng về quầy tính tiền gần cửa ra vào, thì ra là Jimin gọi nhẹ nhàng cậu không nghe nên phải gào tướng lên.

-” Lại thẫn thờ cái gì đó. À mà Jungkook à, vài ngày nữa anh đóng cửa quán mình đi du lịch cho khuây khoả đi.”

-” Em ổn mà, hyung ! “.

-” Cậu ổn á? Ổn chỗ nào sao anh không thấy. Nhìn cậu xem, cơm thì ăn vài đũa đã bảo no, vừa mê man ngủ một chút lại giật mình khóc thút thít. Có hôm còn sốt cao nửa đêm doạ hồn tôi bay vèo vèo lên trời. Ổn của cậu là vậy hả thằng nhóc này!”.

Jimin tích tụ khó chiụ mấy hôm nay quát 1 tràng vào cậu, thằng nhóc này cứ phải tàn nhẫn với anh mày như vậy mới được sao?

-” Không nói nhiều, anh sẽ lên mạng tìm địa điểm, đặt vé máy bay vài ngày nữa chúng ta đi. Từ bây giờ anh sẽ không im lặng để em muốn làm gì thì làm nữa, anh chiụ hết nổi rồi.

Con người xinh đẹp dễ thương vui tính của Jimin cứ phải gọi là nổi lửa khi nhớ tới dáng vẻ tuyệt vọng ngày hôm đó của Jungkook, thật là khốn kiếp hết chỗ nói. Càng nghĩ càng bực đến nổi phải lao nhanh vào phòng nghỉ đóng ẦM cửa lại để giải toả.

Jungkook nghe anh quát một tràng rồi lại nhìn bóng anh biến mất sau tiếng đóng cửa long trời lở đất, đành phải ngó nghiêng cười ngượng ngùng xin lỗi mọi người trong quán.

Cậu hiểu anh lo lắng cho cậu như thế nào. Anh vốn từ bé đã rất yêu thương cậu, sau đó cha mẹ mất vì tai nạn giao thông chỉ còn hai anh em thì sự yêu thương đó lại càng nhiều hơn, anh luôn muốn thay thế cha mẹ chăm sóc cho cậu thật tốt, hiện tại thấy cậu chết dần chết mòn thế này anh làm ầm lên cũng phải, Taehyung thường nói…” suy nghĩ của Jungkook bị gián đoạn tại chỗ, cậu lại vô thức nhắc đến anh nữa rồi, cái đầu ngốc này đã nói không được nhớ anh nữa.

Lắc đầu cười khổ, cậu định đứng dậy dọn dẹp những chiếc tách và ly trên bàn thì trên tivi cùng lúc đó đang đưa tin…

Người thừa kế tập đoàn Kim cùng người vợ mới cưới của mình đáp chuyến bay từ LA về Hàn Quốc sau chuyến đi hưởng tuần trăng mặt ngọt ngào. Được biết đôi vợ chồng sẽ cùng tham gia lễ chuyển nhượng quyền thừa kế tập đoàn Kim cho thiếu gia Kim Taehyung, cả hai hiện nay đang một cặp đôi…”

Jungkook đứng ngay người ra nhìn chăm chăm vào màn hình tivi. Cậu nhìn thấy anh, vẫn là khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng nhưng nay lại có thêm một chút trải đời trưởng thành của người đàn ông có gia đình. Anh tay trong tay bảo vệ cho người vợ của mình khỏi mấy tay phóng viên. Vẻ chu đáo, diụ dàng đó đã từng là của một mình cậu…cậu…đau quá chân như không còn sức lực, Jungkook cứ thế đi ngay sau đó.

-” Taehyung, đừng tàn nhẫn với em như vậy.”

—————————–

Kim Taehyung mệt mỏi ngã người ra ghế. Đôi mắt đầy vẻ cưng chiều nhìn trân trân vào khung ảnh đặt trên bàn làm việc. Trong ảnh, Jeon Jungkook đẹp như một thiên thần, nụ cười hồn nhiên trong sáng của một cậu nhóc 20t không chút trải đời. Anh nhớ cậu, nhớ muốn phát điên. Chưa một phút nào không kìm nén cảm xúc muốn tìm kiếm. Kể từ ngày hôm đó, anh không được gặp cậu nữa. Jungkook của anh rất hiền lành, lại vì anh mà cắn răng chiụ tổn thương hết lần này đến lần khác. Ba mẹ anh tìm cậu mắng chửi, người vợ mới cưới của anh luôn tìm cách gây sự với cậu. Anh đau lòng, anh không bảo vệ được cậu. Vậy mà đồ ngốc đó lại im lặng không phản kháng. Khi anh hỏi thì đáp lại anh bao nhiêu lần vẫn là một nụ hôn cùng một câu Em yêu anh“.

Đưa tay vuốt ve khung ảnh, anh thì thào, một giọt nước mắt lặng lẽ từ khoé mắt rơi xuống.

Anh nhớ em. Thật sự rất nhớ em!”.

Bỗng…

Bài hát anh cài nhạc chuông riêng cho Jungkook vang lên, tiếng chuông mà ngỡ như đã rất lâu không cất lên từ điện thoại, hình ảnh của cậu nhấp nháy trên màn hình, nhưng anh một chút vui mừng cũng chẳng có, không hiểu sao đột nhiên lại có một linh cảm cực kì xấu, nếu như anh bắt máy cuộc gọi này anh sẽ mất…sẽ mất đi cậu mãi mãi.

-“Alo…

Cạch

Điện thoại trên tay anh rơi tự do đáp xuống đất. Mắt Taehyung mở to, bàng quàng, cơ miệng cứng lại không thể thốt ra lời, gấp gáp hớp từng ngụm không khí, anh không thở được, tim tưởng như đã ngừng đập. Bên tai vẫn còn văng vẳng tiếng la hét của Jimin.

” JUNGKOOK CHẾT RỒI. THẰNG KHỐN, EM TRAI TÔI CHẾT RỒI. ĐÃ VỪA LÒNG CẬU CHƯA. CẬU ĐẾN ĐÂY, ĐẾN ĐÂY TRẢ JUNGKOOK LẠI CHO TÔI, TRẢ JUNGKOOK CHO TÔI…”

Bạn cũng có thể thích.!
spl wattpad 473091
6 phần
Đang sáng tác
Xuất thân trong gia đình nhỏ nên cô phải đi lên Seoul để kiếm việc. Một quán bar nhỏ , cô được nhận vào làm . …
spl wattpad 1034125
29 phần
Đang sáng tác
Lần đầu viết truyện, mong m.n ủng hộ Cảm ơn Nó – bướng bỉnh, ngây thơ Hắn – lạnh lùng, bất cầnR…
spl wattpad 1639441
4 phần
Đang sáng tác
Vũ ở ngoài lang thang sương gió Ngụy ở nhà đóng cửa hóa wibu Ảnh bìa edit bởi CẢNH …
spl wattpad 1611285
14 phần
Đang sáng tác
Hiện tại là thằng em Au quậy quá phá mất truyện nên sẽ viết tiếp ở đây nha mấy bn! nick FB để liên hệ nếu 1 tu…
spl wattpad 371876
56 phần
Đang sáng tác
À thì dựa trên những thông tin mà t biết cùng với sự thêm mắm thêm muốn và biến hóa của t để t…
spl wattpad 189075
6 phần
Đã hoàn thành
Thể loại: Xuyên qua thụ x trọng sinh công, tiên hiệp tu chân, hệ thống, xuyên thư, phúc hắc bá đạo công x đơn …
spl wattpad 1641670
5 phần
Đã hoàn thành
Quyển cuối cùng của bộ Kinh Diệp Pháp Liên Hoa (phẩm 24 – 28) …
spl wattpad 471698
1 phần
Đã hoàn thành
• “Sắc đỏ của hạt cam thảo như thiêu cháy cả đất trời…” (Hắc Quản Gia) …
spl wattpad 1212921
73 phần
Đã hoàn thành
“Anh có biết thế nào gọi là bất ngờ không? Chính là em chẳng bao giờ nghĩ sẽ gặp được anh, vậy mà đã gặp…
spl wattpad 1028202
4 phần
Đã hoàn thành
Một số đoản văn do mình tự viết. …