Chap 1

448 0
bởi

   Tôi – Cao Hãn Vũ, là tên lưu manh đẳng cấp nhất của thành phố X. Nhan sắc của tôi có thừa còn chiều cao thì có lẽ… Có đôi chút không tự hào cho lắm. Đánh nhau rồi lại ra vào sở cảnh sát là chuyện thường ngày. Hôm nào mà không thấy bóng dáng của tôi ở đó là y như rằng mặt đất sắp rung chuyển đến nơi, ngày tận thế đến cận kề.

    Và hơn thế nữa bản thân tôi cũng là một hủ nam đấy!

    Trong xóm của tôi có một chàng trai họ tên là Qúy Tiêu Băng. Anh ta là công tử nhà giàu ở thành phố X này. Dung mạo tất nhiên là có thừa còn chiều cao thì….cũng thừa luôn! Nhìn cao  vậy thôi chứ bên trong là một thiếu nữ hàng hiệu đó nha! Đã thế còn là dạng thiếu nữ ngây thơ trong sáng đến ngốc nghếch nữa chứ.

   Trước nhà anh có một cây táo lâu năm nên thân rất to. Mỗi năm đến mùa hoa đều nở rộ trắng xóa cả một vòm cây, sau mùa đơm bông quả lại trĩu nặng oằn cả cành, trông thật thích mắt. Tôi vốn thích táo vô cùng nên mỗi lần đến mùa, hương táo thoảng hương làm rạo rực thính giác thì tôi lại trèo tường vào “thưởng thức” loại quả ưa thích ấy. Nhưng thực chẳng may đêm đó tôi lại bị cậu chủ ngôi nhà đó tóm cổ…

  Đêm đó……

– Nè Hãn Vũ, mày có chắc là táo ở đây ngon không vậy?_ một thằng trong số đám bạn của tôi hỏi.

– Yên tâm đi. Táo ở đây ngon lắm luôn. Bọn mày còn đứng đó làm gì? Lại phụ tao một tay coi_ tôi quay lại hối thúc tụi nó.

– Chờ chút. Tao sợ chó lắm đó. Cho tao ở ngoài canh gác nha.

– Ê, Lý Dich Phong. Sợ chó mà sao lúc tao rủ mày hăng hái thế?_ tôi trừng mắt nhìn nó. Đi ăn trộm mà sợ chó, chưa kể tụi tôi còn là lưu manh phá làng phá xóm nữa chứ. Tôi cảm thấy vô cùng hối hận khi cho nó gia nhập nhóm, tin này mà đồn ra ngoài chắc uy danh của tôi không cánh mà bay mất.

-Tại tao là người tốt chứ sao. Anh em sống chết có nhau mà. Bọn mày đang khí thế phừng phừng như vậy, tao nào dám đem một xô nước đầy dập lửa chứ. Nói thật với mày luôn, tao nghe anh tao nói trong nhà này có con chó dữ lắm đó. Mấy tuần trước, có người lẻn vào nhà bị con chó cắn cho nhập viện luôn. Bác sĩ nói vết cắn quá sâu nên không có cách nào trị được. Tao khuyên bọn mày đừng chơi dại nha.

– Vậy…..Hãn Vũ đại ca. Mày tự vào đi nha. Bọn tao đứng ở đây viện trợ, nhiều người vào dễ phát hiện lắm đó. Đại ca, xin bảo trọng_ bọn nó vừa nói vừa giả bộ lấy tay mắt như thể tôi sắp bị đưa ra pháp trường xử trảm không bằng. Bây giờ tôi mới rút ra được một bài học xương máu cho mình. Đó là có phúc cùng hưởng có họa tự chịu.

– Sao lúc trước không thấy bọn mày gọi tao là đại ca vậy hả?….Được rồi, coi như hôm nay tao làm phước đãi cái đám cô hồn bọn mày ăn táo vậy. Đứng đây coi chừng đó, tao không muốn bị bắt vào đồn nữa đâu_ tôi lắc đầu ngao ngán. Đúng là cái lũ tiểu thụ mà.

– Tuân lệnh đại ca.

Sau khi trèo qua khỏi bức tường, tôi liền nhanh chóng trèo lên cây hái táo. Đang loay hoay cho táo vào túi thì tôi thấy một cảnh tượng hết sức khủng khiếp đập vào não bộ. Phía trước có một bóng đen đi về phía tôi, trong tay cầm một cái điện thoại. Ôi mẹ tôi ơi…..đôi mắt tôi đã nhìn thấy cái gì thế này.

  Tôi từng nghe Dịch Phong nói qua, cậu chủ nhà này đẹp trai vô cùng nhưng tôi không ngờ anh ta lại đẹp đến vậy. Người gì đâu mà da trắng, môi hồng, tóc đen, mắt to dễ sợ. Tôi còn tưởng mình đang nhìn thấy Bạch Tuyết phiên bản nam nữa ấy chứ. Không biết người trong điện thoại nói gì mà cứ thấy anh ta cười mãi, mà tôi phải công nhận lúc anh ta cười nhìn đẹp dã man. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên nhất vẫn là cái thứ lòe loẹt đang dính trên người anh ta…. Từ quần đến áo toàn là màu hồng. Màu hồng? LÀ MÀU HỒNG ĐÓ!!!! Tôi biết anh ta trời sinh là thụ nhưng không ngờ lại thụ đến mức này. Kỳ này tôi đỡ không nổi nữa rồi.

  Mọi chuyện vẫn sẽ trôi qua êm đẹp như thế nếu như anh ta không nhìn thấy tôi. Đang yên đang lành ngắm trai đẹp thì đám bạn không biết sống chết của tôi la lên.

– AAAAA……Chú Cao tha cho tụi cháu, tụi cháu không có làm gì hết. Tụi cháu vô tội mà_Chung Nhân đứng dưới la toáng lên làm tôi giật cả mình, rớt cả túi táo xuống đầu anh ta. Chỉ nghe anh ta a một tiếng rồi ngất xỉu. Thấy vậy, không một giây suy nghĩ, tôi liền nhanh chóng nhảy xuống, lôi đầu anh ta đặt lên đùi mình. Dùng tay phải của mình tát vài cái vào mặt anh ta, nhưng mãi không thấy anh tỉnh. Tôi bất đắc dĩ lắm mới cho anh ta mượn đùi của mình làm gối đấy. Đợi anh ta tỉnh lại tôi sẽ tính tiền phí. Đang mãi suy nghĩ tới tương lai sáng lạng của mình thì….

– Không làm gì thì đứng đây làm chi hả? Mà khoan…..1,2,3,4,5….Đứa đầu xỏ mọi phi vụ của mấy đứa đâu? Đừng nói với chú là nó ở trong này đấy nhé_ chú Cao là bảo vệ của khu này, và cũng là chú của tôi, tên Cao Chí Bằng. Tôi sinh ra đã thuộc dạng trời không sợ đất không sợ, nhưng sợ nhất là ông chú này, ông ta như oan hồn đu bám tôi mãi không tha. Dù tôi có đi đâu hay làm gì thì cũng bị phát hiện. Những lần tôi đến đồn cảnh sát điểm danh cũng là nhờ ông chú vừa tốt vừa thánh thiện của tôi chứ ai. Nhưng nói thì nói thế, chứ tôi thương ông chú ấy vô cùng. Năm xưa lúc cha mẹ tôi qua đời, chỉ có chú mới can đảm cưu mang một đứa lưu manh như tôi. Gọi chú cho oai thế thôi chứ cái mặt ấy ai nhìn vào mà gọi là chú thì thật quá phi lý. Ông chú của tôi dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt tròn mũm mỉm, phải nói là mỹ nhân vạn người mê. Chính nhờ khuôn mặt thánh thiện ấy mà ông chú của tôi cuối cùng cũng đã có chỗ dựa. Người ấy cũng chính là anh trai của cái người đang ngủ ngon lành trên đùi tôi đây – Qúy Hàn.

– Dạ đúng rồi chú, cậu ta ở trong đó đấy. Chú vào bắt nó rồi tha cho tụi cháu nha_ Dịch Phong cười toe toét. Tôi thề rằng nếu lúc này chú tôi không có ở đó thì tôi đã bay ra đập cho nó một trận nhừ tử.

– Được lắm. Thằng nhóc thối tha, chú mà bắt được cháu thì cháu chết chắc Cao Hãn Vũ. À mà Dịch Phong, chú khuyên cháu mau về gọi điện thoại cho đội trưởng Trần đi, chiều giờ cậu ấy gọi mà không thấy cháu bắt máy, cậu ấy đang điên tiết lên đấy.  Còn mấy đứa nữa, mau về nhà đi, bố mẹ đang đợi ở nhà đó_ chú vừa xắn tay áo vừa nghiến răng nhìn xung quanh để truy tìm tung tích của tôi còn không quên cảnh báo cho Lý Dịch Phong.

– Dạ tụi cháu xin cáo từ. Đại ca tha cho bọn tao. Cầu cho mày bình an trở về.

– Đám bạn khốn kiếp_ tôi hừ lạnh trong lòng. Thề với lòng rằng sẽ cho bọn nó sống không bằng chết. Nhất là cái thằng họ Lý chết bầm kia.

– Đau quá!_ Đang say sưa chửi rủa bọn nó thì người bên dưới đột nhiên kêu lên. Anh ta ngồi dậy, lấy tay ôm đầu mình xoa lấy xoa để. Hình như anh ta vẫn chưa phát hiện ra sự tồn tại của tôi thì phải. Được một lúc anh ta tự nhiên quay sang nhìn tôi chằm chằm khiến tôi giật mình đến tổn thọ, rồi đem cả tổ tông dòng họ nhà anh ra mà rủa, đột nhiên quay sang như vậy thì thần thánh còn phải sợ huống hồ gì là tôi.

– Cậu là ai? Tại sao lại ở trong nhà tôi? Cậu muốn làm gì?

.

.

.

.

END CHAP 1.

Bạn cũng có thể thích.!
spl wattpad 339817
18 phần
Đang sáng tác
Ba cô gái gặp ba chàng trai , chuyện gì sẽ xảy ra ? Cứ đọc sẽ biết ✨✨ Truyện tình cảm lãng mạn nhưng pha chút …
spl wattpad 27408
200 phần
Đã hoàn thành
ĐÂY LÀ NGÔN TÌNH, HỦY VONG TIỆN, FULL Báo trước: Ngụy Anh x Tiểu Thanh HE toàn trường. Nên chết thì chết, khôn…
spl wattpad 1551172
13 phần
Đang sáng tác
[Đam mỹ] Khu dân cư đam mỹ quốc tế Người ta đều biết đó là một khu dân cư đa quốc tế. Thế này nhé, có rất nhiề…
spl wattpad 1499714
8 phần
Đang sáng tác
Phường Đen – GHA. All Sư, đam mỹ. …
spl wattpad 953911
20 phần
Đang sáng tác
Hữu duyên không cách tránh, vô duyên mỏi mắt tìm. …
spl wattpad 1482152
21 phần
Đang sáng tác
**Truyện mang đi đã có sự cho phép của Tác Giả (Em yêu,anh muốn li hôn) Tác giả: Hiên Hiên Vu Vu Thể loại: đam…
spl wattpad 1850351
200 phần
Đang sáng tác
Tác giả: Tiểu Khả Liên Thể loại: Đam mỹ, linh dị, huyền huyễn Nguồn : Truyện HD Trạng thái: Đang ra Diêu Vũ tỉ…
spl wattpad 551070
43 phần
Đã hoàn thành
Genre: Hogwarts AU, Gryffindor!Daniel, Slytherin!Seongwu, Fluff, Romance, Humor Summary: Kế hoạch theo đuổi Hu…
spl wattpad 585167
14 phần
Đang sáng tác
[ Mau xuyên ] Ngược tra công lược Tác giả: Hương Cô Kê Khối Converter: hanachan89 Link: http://wikidich.com/tr…
spl wattpad 1589242
1 phần
Đang sáng tác
Cậu: Jeon Jungkook Anh: Kim Taehyung Kết: HE Tình trạng: chưa hoàn thành Cả hai đều là người gốc Hàn nhưng JK …