Chương 1

6.6K 0
bởi

Nhất.

Cô Tô Lam thị có đệ tử phân hoá thành Khôn Trạch tin tức vừa ra, các đại thế gia giống như một bát nước lạnh bị tạt vào chảo dầu nóng, nổ.

Lam gia nội bộ cũng nổ.

“Cảnh Nghi làm sao từ Thường Nghi biến thành Khôn Trạch?!”

“Ai a?!”

“Lam Cảnh Nghi a, chính là cái vị sư huynh trắng trẻo ưa cười tủm tỉm đó á, ta còn tưởng rằng hắn là Thường Nghi, kết quả lại là Khôn Trạch!”

“Trời ạ, chúng ta Cô Tô Lam thị cũng có Khôn Trạch, ta cho là chúng ta ngoại trừ Càn Nguyên chính là Thường Nghi!”

“Không biết hắn sẽ chọn ai làm Càn Nguyên của hắn”

“Ta cũng tò mò, đoán chừng vài ba hôm nữa thiếp cầu thân lại muốn lấp kín thư phòng của tông chủ và thư phòng của tiên sinh cho xem.”

“Lại? Trước đó là ai a?”

“Tư Truy sư huynh, a, khi đó ngươi còn không có nhập học đâu. Tư Truy sư huynh nhân phẩm, ngoại hình, năng lực, mọi thứ đều xuất chúng, một ngày nọ phân hoá thành Càn Nguyên liền thành con rể vàng trong mắt các đại thế gia, đoạn thời gian kia thiếp mời liền muốn áp nứt vách tường của Tông chủ và Tiên sinh.”

“Sau đó thì sao, sau đó thì sao?”

“Sau đó? Không có sau đó, Tư Truy sư huynh thích Kim gia tiểu tông chủ rất nhiều năm, vừa vặn Kim tiểu tông chủ cũng phân hoá thành Khôn Trạch, sư huynh mừng đến kém chút đêm khuya liền kéo lấy tông chủ đi Kim Lân Đài cầu hôn.”

Ngụy Vô Tiện chắp tay sau lưng thong thả đi dạo thì nhìn thấy trong viện một đám nhóc choai choai líu ríu thảo luận cái gì, xích lại gần nghe xong lập tức vui vẻ “Phụt, các ngươi đang nói chuyện gì, thêm ta một cái a.”

Ngụy Vô Tiện mặc dù bình thường hành vi có chút phóng đãng, nhưng là cách làm người thì tất cả mọi người đều biết, lại thêm người trẻ tuổi không thích bị trói buộc nên đối với Ngụy Vô Tiện đều rất thân cận, cũng có một loại vi diệu sùng bái cảm giác —— Đây chính là người dám cùng Lam Khải Nhân cãi cọ á! Đây chính là người dám ngủ Hàm Quang Quân á!

“Ngụy tiền bối, chúng ta đang nói về Cảnh Nghi sư huynh, về sau lại kéo tới Tư Truy sư huynh cùng Kim tiểu tông chủ.” Nói đến cái này, Ngụy tiền bối cùng mấy vị nhân vật chính đều là người quen đâu! Đầu tiên là cữu cữu của Kim tiểu tông chủ, lại từng tự tay nuôi dưỡng Tư Truy sư huynh, cũng đã từng cứu mạng Cảnh Nghi, nhất định biết rất nhiều nội tình!

Từng đôi mắt tràn ngập tò mò nhìn hắn.

“A” Ngụy Vô Tiện cười hì hì “Có muốn biết ngày thành hôn của Tư Truy là lúc nào không?”

“Muốn!”

“Có muốn biết Cảnh Nghi sư huynh hiện tại như thế nào không?”

“Muốn!”

“Thế nhưng là ta hiện tại cũng không biết a!” Nói rồi hắn ha ha ha ha ha ha ha ha leo tường chạy mất.

……

Nhị. 

Lam Cảnh Nghi hoàn toàn rối rắm, ba người tôn quý nhất trong Lam gia ngồi đối diện hắn, miệng của bọn hắn đóng đóng mở mở, hắn lại cái gì đều nghe không vào.

Làm mười bảy mười tám năm Thường Nghi, đột nhiên một đêm lại thành Khôn Trạch, nói thế nào đều có chút khó tiếp nhận a.

“Cảnh Nghi a” Lam Hi Thần mỉm cười gọi hắn.

“Có đệ tử” Cảnh Nghi gật đầu trả lời.

“Ta cùng Hàm Quang Quân đều bắt mạch cho con, xác định con thật là đã phân hoá. Trên đời này cũng có Khôn Trạch phân hoá tương đối trễ, con cũng đừng lo lắng” Lam Hi Thần ấm giọng trấn an hắn “Chỉ là có một việc muốn hỏi con, con có người trong lòng hay chưa?”

Cảnh Nghi hơi nghi hoặc mà nghiêng đầu một chút, lại nhớ tới động tác này hình như không hợp quy củ nên vội vàng ngồi thẳng lại, mặt mũi đỏ bừng lí nhí “Đệ tử không có người trong lòng.”

Lam Khải Nhân ngồi ở một bên vân vê râu đánh giá hắn, càng xem càng là hài lòng, thậm chí cảm thấy hắn nghiêng đầu cũng thực ngay thẳng.

Hắn có chút xem trọng vị đệ tử Thường nghi này, có thể trổ hết tài năng tại Lam gia vốn có rất nhiều Càn Nguyên, thậm chí còn muốn bồi dưỡng trở thành trụ cột đời kế tiếp của Lam gia, tương lai con của Hi Thần hoặc Vong Cơ kế nhiệm trở thành tông chủ, hắn cùng Tư Truy chính là trở thủ đắc lực nhất.

“Cảnh Nghi không cần thẹn thùng” Lam Hi Thần cười nói “Con nếu có người trong lòng, hoặc là đối với Càn Nguyên có yêu cầu gì, nhất định phải nói cho chúng ta biết, các đại thế gia đều đưa thiếp cầu thân rất nhiều, chúng ta cũng không biết nên làm cái gì mới tốt nữa”

Đúng nha, Khôn Trạch cuối cùng đều cùng Càn Nguyên kết hợp! Lam Cảnh Nghi oanh một chút cả mặt đều đỏ, hai bàn tay nắm lại vặn chặt lấy nhau “Đệ tử, đệ tử đều nghe theo các vị”

Một mực không lên tiếng Hàm Quang Quân đột nhiên mở miệng “Chuyện tình cảm của con, con phải làm chủ”

Lam cảnh nghi co rúm lại một chút như một con thỏ trắng bị chấn kinh “Vâng…”

“Thế gian Khôn Trạch ít có, bên trong thế gia Khôn Trạch càng là không nhiều, bây giờ tin tức của con vừa truyền ra, chỉ sợ người tới cửa cầu thân sẽ như cá diếc sang sông, con nên chuẩn bị tinh thần một chút”. Lam Khải Nhân nói “Bất quá Khôn Trạch của Lam gia cũng không phải người bình thường có thể cưới, yên tâm, chúng ta nhất định sẽ chọn cho con người tốt nhất!”

Lam-đột nhiên phân hoá-Cảnh-đột nhiên phải lập gia đình-Nghi run lẩy bẩy tạ ơn lòng tốt của ba tôn đại thần, trở lại tiểu viện riêng mới được cấp để nghỉ nghơi, không ngờ mới nằm xuống một lát liền có người tìm tới.

Cảnh Nghi vừa mới phân hoá, hương vị bất ổn, rất dễ dàng bị khí tức của Càn Nguyên ảnh hưởng, nhưng đệ tử Vân Thâm Bất Tri Xứ đều giữ mình đoan chính, huống chi bây giờ ở Vân Thâm Bất Tri Xứ chỉ có mình hắn là Khôn Trạch chưa lập gia đình, bọn họ hận không thể coi hắn là bảo vật để cúng bái, hoàn toàn sẽ không chạy tới làm những chuyện tình ngay lý gian, đây là muốn chết sao.

“Nha, Cảnh Nghi chuẩn bị đi ngủ hả” Ngụy Vô Tiện đứng tại ngoài phòng, dựa vào trên bệ cửa sổ cười tủm tỉm.

“Ngụy tiền bối, mau vào ngồi”. Cảnh Nghi xoay người ngồi dậy, trên mặt vẫn mang theo chút đỏ ửng khi mới tỉnh ngủ.

Ngụy Vô Tiện không cùng hắn khách khí, từ cửa sổ trực tiếp leo qua, cười hì hì chống cằm ngồi trên ghế “Ta nghĩ lúc này nên có người bên cạnh con mới tốt”.

Lam Cảnh Nghi nghe vậy cảm thấy cảm động hết sức, “Đa tạ Ngụy tiền bối”. Kỳ thật lúc trước hắn đã muốn đi tìm Ngụy Vô Tiện, đột nhiên biến thành Khôn Trạch, sư huynh sư đệ sư tỷ sư muội đối với hắn càng thêm lễ ngộ che chở, cái này khiến hắn có chút chân tay luống cuống,  mà vẫn phải mỉm cười tiếp nhận ý tốt của bọn hắn.

Vân Thâm Bất Chi Xứ đại khái chỉ có Nguỵ Vô Tiện, đều là khôn trạch, lại là tiền bối, có thể để cho hắn kể ra một vài chuyện.

“Cám ơn cái gì, con so với ta còn trấn định hơn”. Ngụy Vô Tiện khoát khoát tay “Con không biết ta lúc vừa mới được hiến xá trở về, còn không biết thân xác mới là Khôn Trạch, chạy ngược chạy xuôi rất nhiều thời gian, đột nhiên đến phát tình kỳ, kém chút không có đem mình hù chết”.

Ngụy Vô Tiện nói tới nói lui không chỉ có tay chân không an phận, ngay cả ngũ quan cũng phá lệ sinh động, Lam Cảnh Nghi nhìn xem không khỏi nở nụ cười, “Sau đó thì sao? Tiền bối vượt qua như thế nào… Con nghe nói rất khó chịu”.

“Là rất khó chịu”. Ngụy Vô Tiện bắt chéo chân tiếp tục nói, “Thật sự rất gian nan, lúc ấy chỉ có một mình ta, lại còn là nơi hoang vu không người, trông thấy có dòng suối nhỏ, cắn răng một cái liền quyết định lăn từ trên sườn núi xuống, ngâm hơn nửa ngày, chờ lúc thanh tỉnh liền đi khắp núi tìm thảo dược ăn, thấy phát nóng liền trở về tiếp tục ngâm, cứ như vậy trôi qua thôi”.

Lam Cảnh Nghi bị kinh đến.

“Ta chỉ cho con, nếu chưa có Càn Nguyên đánh dấu mà lại gặp phải phát tình kỳ, trông thấy nước liền nhảy vào, có thể đem hương vị của con giảm hơn phân nửa, a, điều kiện tiên quyết là con biết bơi giống như ta”. Nói rồi hắn đột nhiên chạy tới, nắm lên Cảnh Nghi tay áo ngửi ngửi, “Ta còn không biết hương vị của con là gì đâu”.

Lam Cảnh Nghi cũng không biết hương vị của mình là gì, bởi vì thực sự quá mức nhạt nhẽo, “Con cũng không biết, bất quá ngày đó có người nói thời điểm mở ra cửa phòng con cảm giác giống như là bị mây mù thổi qua mặt”. Nói rồi cũng ngửi ngửi Ngụy Vô Tiện tay áo, “Ngô, đều là mùi của Hàm Quang Quân”.

Hai người giống như hai anh em tốt, một cái dựa vào đầu giường một cái ngồi tại bên giường, ghé đầu vào nhau nói thì thầm.

“Kỳ thật biến thành Khôn Trạch cũng không có gì”. Ngụy Vô Tiện nhìn xem lại nói “Mặc dù người quý trọng Khôn Trạch rất ít, lại ghét bỏ Khôn Trạch yếu đuối vô dụng, chỉ xem bọn hắn là phụ thuộc mà đối đãi, mấy cái suy nghĩ như vậy một ngày hai ngày cũng không cải biến được, bất quá ta tin tưởng tại tương lai, Càn Nguyên, Khôn Trạch, Thường Nghi nhất định có thể bình đẳng ở chung, cho nên con đừng sợ, con còn có chúng ta đâu”.

“Nói đi thì nói lại, Kim Lăng cũng là Khôn Trạch, nhưng có người dám khinh thị hắn? Không có, chí ít bên ngoài không có, vì cái gì đây?” Ngụy Vô Tiện hỏi hắn.

Cảnh Nghi không cần nghĩ ngợi liền đáp “Bởi vì hắn là Kim gia tông chủ, nhưng càng bởi vì chính hắn có bản lĩnh, để cho người ta không dám khinh thường, mặc dù hắn hiện tại xử lý các việc trong tộc hơi có vẻ non nớt, nhưng năng lực cũng rõ như ban ngày”.

Ngụy Vô Tiện thỏa mãn vỗ vỗ đầu của hắn, “Đồng dạng, Giang Trừng cũng là Khôn Trạch, vì cái gì không ai dám khinh thường hắn”.

“Cũng là bởi vì hắn lợi hại có bản lĩnh a… Còn có… Còn có nguyên nhân là vì đều đánh không lại hắn?” Cảnh Nghi nghiêng đầu một chút.

“Chính xác, chỉ cần chính ngươi lợi hại có bản lĩnh có thể đánh, là Khôn Trạch thì sao, làm được việc mà người đời nghĩ ngươi không thể làm được, có phải là cảm thấy rất thoải mái không? Chẳng lẽ thành Khôn Trạch liền không thể săn đêm cứu người sao? Chúng ta còn có thể sinh con, Càn Nguyên có thể sao”. Ngụy Vô Tiện hài hước vỗ vỗ Cảnh Nghi bụng, ngứa đến hắn không khỏi co rụt lại.

Cảnh Nghi khóe miệng giật một cái, tiền bối nói thật có đạo lý a. Hắn hiện tại cũng không cảm thấy suy sụp tinh thần chỉ cảm thấy ngạc nhiên a.

Về sau Cảnh Nghi lại nhìn xem hắn tiêu sái nhảy cửa sổ rời đi, nằm lại trên giường nhìn chằm chằm trần nhà. Thân là khôn trạch sẽ nhận rất nhiều hạn chế, thì sao? Hắn sẽ lấy thân phận này làm chuyện không thể thành có thể!

Tam. 

Quả nhiên, thiếp mời giống như tháng sáu đột nhiên đổ tuyết lớn, trực tiếp lấp kín thư phòng của Lam thị huynh đệ cùng Lam Khải Nhân.

Kim gia chính phòng chỉ còn lại Kim Lăng, nhưng vẫn có không ít chi thứ tử đệ kích động. Giang gia không có dòng chính là Càn Nguyên đệ tử, ngoại tổ Mi sơn Ngu thị ngược lại là có thật nhiều. Lam gia đệ tử bây giờ đều so Cảnh Nghi nhỏ, tuổi tác tương đương tính cách hợp nhau chỉ có Tư Truy, nhưng mà đã cùng Kim gia đính hôn tự nhiên không được. Âu Dương gia cũng gửi thiếp thử một lần.

Ân? Là của Nhiếp gia. Lam Hi thần từ chồng thiếp mời rút ra, đại ca cùng tam đệ cũng đưa thiếp mời cho Hoài Tang.

«Nhiếp Hoài Tang, hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, dung mạo tuấn tú, làm người lương thiện, dễ dàng xấu hổ».

Nhiếp Hoài Tang xem đại ca như hồng thủy mãnh thú, nhưng lại rất thân cận đại tẩu Kim Quang Dao, dù sao đại tẩu sẽ không động một tí đánh hắn a!

Mà Xích Phong Tôn cũng từng thầm nghi hoặc qua đệ đệ mình tại võ đạo thế gia lớn lên, làm sao lại sẽ thích hoa chim cá trùng, trêu mèo ghẹo chó nhìn thoại bản còn hơn cả thư hương đệ tử, cái này đệ đệ chẳng lẽ giả a.

Thanh Hà thường ngày chính là Xích Phong Tôn nhăn mặt lại răn dạy đệ đệ không làm việc đàng hoàng, mà đệ đệ co rúm lại như chim cút trốn ở đại tẩu phía sau cầu che chở.

Liễm Phương Tôn cười híp mắt, một tay đẩy một người “Đều ngồi xuống!”

Bàn trà nhỏ chính giữa ngồi Kim Quang Dao, bên trái ngồi Xích Phong Tôn, bên phải là Nhiếp Hoài Tang.

“Chuyện Lam gia xuất hiện Khôn Trạch các ngươi biết chưa?” Kim Quang Dao cười tủm tỉm, giữa lông mày chu sa rất là xinh đẹp.

“Là một tiểu bối tên Cảnh Nghi.” Nhiếp Minh Quyết ôm cánh tay trả lời, thường xuyên nhíu mày để hắn nhìn lên như một tôn Sát Thần.

“Hoài Tang cảm thấy thế nào?” Kim Quang Dao quay đầu hỏi hắn.

“A? Cái gì là cảm thấy thế nào?” Nhiếp Hoài Tang tại dưới mặt bàn vụng trộm cầm ngọc bội chơi, vô ý thức đáp, “Ta không biết a”.

Nhiếp Minh Quyết chỉ cảm thấy Bá Hạ ngo ngoe muốn động.

“Đại… Đại tẩu, huynh lặp lại lần nữa”. Nhiếp Hoài Tang cầu cứu nhìn Kim Quang Dao, Liễm Phương Tôn rất là tốt tính lặp lại một lần.

“A a a, ta nhớ hình như là Thường Nghi a”.

“Không phải, hắn phân hoá, bây giờ là Khôn Trạch”. Nhiếp Minh Quyết nói, “Ta cùng A Dao cảm thấy người này tướng mạo gia thế không thể bắt bẻ, làm của ngươi nữa kia rất tốt, ngươi cảm thấy thế nào?”

Nhiếp Hoài Tang nhăn nhó, cũng không phải ngượng ngùng mà là tự mình hiểu lấy… “Coi như chúng ta coi trọng hắn, Lam gia cũng không nhất định vừa ý ta à”.

Đích hệ đệ tử hoàn toàn không nhúng tay vào tông vụ, suốt ngày chơi đùa, đoán chừng khắp thế gia cũng liền chỉ có Thanh Hà Nhiếp Hoài Tang.

“Ngươi bây giờ cũng là biết người ta chướng mắt ngươi”. Nhiếp Minh Quyết hừ một tiếng, Nhiếp Hoài Tang bị dọa đến nhìn đại tẩu cầu cứu, đại tẩu quay đầu liền cười nhìn Nhiếp Minh Quyết một chút, trong nháy mắt sóng yên gió lặng.

“Kết thân cần một cái duyên phận, nói không chừng các ngươi liền thích hợp đâu”. Kim Quang Dao cười híp mắt nói, “Tận dụng thời cơ a Hoài Tang, không bằng thử một lần như thế nào?”

“Ân”. Nhiếp Minh Quyết phụ họa nói.

Tại ca ca và tẩu tẩu vừa đấm vừa xoa phía dưới. Nhiếp Hoài Tang nhẹ gật đầu.

Chú thích:

Càn Nguyên: Alpha

Thường Nghi: Beta

Khôn Trạch: Omega

Bạn cũng có thể thích.!
spl wattpad 1242919
10 phần
Đã hoàn thành
Tên gốc: Khoái Xuyên Chi Đả Kiểm Cuồng Ma 快穿之打脸狂魔 Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc. Thể loại: Khoái xuyên, cường cư…
spl wattpad 1561252
14 phần
Đã hoàn thành
Thể loại: ngốc bạch ngọt, cưới trước yêu sau, lạnh lùng công Ngô mạnh thụ. Tình trạng: 14 chương chia làm 2 qu…
spl wattpad 54775
28 phần
Đã hoàn thành
Warning : 18+ Thể loại : Ngọt. Couple : KookTae Một nhóm nhạc nọ tên là Bangtan, trong đó có một đôi yêu nhau …
spl wattpad 1015545
14 phần
Đã hoàn thành
Tôi có một quyển sổ dùng để viết nhật kí. Hạo Minh nói nhật ký không cần viết dài nên mua loại này là được rồi…
spl wattpad 483987
5 phần
Đang sáng tác
Do tổn thương mà cô ấy biến thành người đa nhân cách. Ai cũng sợ sệt và nói cô ấy là quỷ dữ rồi xa lánh côR…
spl wattpad 368389
14 phần
Đã hoàn thành
còn chút tình nào không anh? …
spl wattpad 1284325
4 phần
Đang sáng tác
Người ơi, người có biết vì sao những câu chuyện cổ tích đều chấm dứt ở đoạn hoàng tử và công chúa đến bên nhau…
spl wattpad 1143246
57 phần
Đã hoàn thành
_” Quận chúa, nàng vì sao khăng khăng đòi lấy ta? Dù sao ta…”. _ ” Ý ta đã quyết định …
spl wattpad 1600686
1 phần
Đã hoàn thành
spl wattpad 1509451
6 phần
Đang sáng tác
Chào mừng đến với vòng tay ấm (biến) áp (thái) của ta ^3^ Bài viết này có nội dung về BL (boy’s love) do…